Kana Mito và chồng đã kết hôn được 5 năm. Cuộc sống của họ bề ngoài rất viên mãn: chồng cô là trưởng phòng tại một tập đoàn nước ngoài lớn, lương cao, địa vị vững chắc, nhà cửa rộng rãi. Nhưng thực tế, anh ta luôn bận rộn với công việc, họp hành xuyên đêm, điện thoại reo liên tục, thậm chí cuối tuần cũng mang laptop về nhà. Kana dần quen với sự cô đơn, dù cô vẫn yêu chồng sâu sắc và chưa bao giờ trách móc.
Sắp tới kỷ niệm 5 năm ngày cưới, chồng cô bất ngờ đề xuất: “Anh xin nghỉ phép 4 ngày, mình đi du lịch đi em. Anh muốn bù đắp cho em.” Kana vui mừng đến rơi nước mắt. Họ chọn một khách sạn nghỉ dưỡng 5 sao ven biển – hồ bơi vô cực, spa sang trọng, phòng suite nhìn thẳng ra đại dương. Kana tưởng tượng những ngày lãng mạn bên chồng: cùng ngắm hoàng hôn, cùng ăn tối dưới ánh nến, cùng làm tình cuồng nhiệt như thời mới cưới.
Nhưng ngay khi đến nơi, chồng cô lại mở laptop. “Anh chỉ cần xử lý nốt một báo cáo thôi, xong là mình đi chơi ngay.” Kana mỉm cười gượng, gật đầu. Báo cáo kéo dài cả ngày, rồi cả tối. Chồng cô ngồi trong phòng, mắt dán màn hình, còn Kana một mình lang thang ra hồ bơi lúc chạng vạng.
Tại hồ bơi, ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu trên mặt nước. Kana ngồi bên thành hồ, chân ngâm nước, lòng trống rỗng. Cô mặc bikini đen đơn giản nhưng vẫn tôn lên thân hình đầy đặn: cặp vú căng tròn, eo thon, cặp mông tròn trịa. Cô không để ý rằng có một chàng trai trẻ đang nhìn mình từ xa.
Shinji – 25 tuổi, vừa bị vị hôn thê đá cách đây hai tuần vì “không đủ tham vọng”. Anh đến khách sạn này để quên đi nỗi đau, nhưng càng ở đây càng thấy cô đơn. Khi ánh mắt chạm nhau, Shinji mỉm cười ngại ngùng, Kana cũng đáp lại bằng nụ cười nhẹ. Họ bắt chuyện – ban đầu chỉ là vài câu xã giao về thời tiết, về khách sạn, rồi dần dần chia sẻ nhiều hơn. Shinji kể về cú sốc bị bỏ rơi, Kana kể về cảm giác bị chồng “bỏ quên” dù vẫn ở bên nhau.
Họ gặp nhau liên tục trong ba ngày tiếp theo: sáng ở hồ bơi, chiều ở quầy bar, tối ở lối đi dạo ven biển. Shinji luôn dịu dàng, lắng nghe cô, khen ngợi cô một cách chân thành. Kana cảm nhận được sự ấm áp mà cô đã thiếu từ lâu. Đêm thứ ba, khi chồng cô lại bận họp online đến khuya, Kana và Shinji ngồi ở quầy bar ven hồ bơi. Rượu vang đỏ khiến cả hai buông thả hơn.
Shinji nhìn thẳng vào mắt cô: “Chị… chị đẹp lắm. Em không hiểu sao chồng chị lại có thể bỏ mặc chị như vậy.”
Kana cười buồn, tay khẽ chạm vào tay cậu: “Em… em cũng không hiểu. Chị chỉ muốn được yêu thương thôi.”
Không khí im lặng. Shinji cúi xuống hôn cô. Kana không đẩy ra. Nụ hôn kéo dài, ướt át, đầy khao khát bị dồn nén. Họ rời quầy bar, đi về phía một góc khuất bên hồ bơi – nơi ít người qua lại, chỉ có ánh đèn mờ ảo và tiếng sóng vỗ.
Shinji đẩy Kana dựa vào lan can hồ bơi, kéo bikini cô xuống. Cặp vú căng tròn bật ra, núm vú hồng hào dựng đứng dưới gió đêm. Cậu cúi xuống ngậm lấy một bên, mút mạnh, tay kia luồn xuống dưới, chạm vào lồn cô qua lớp vải mỏng. Lồn Kana đã ướt át từ lúc bị hôn. Cô rên khẽ:
“Shinji… không được… ở đây có người…”
Nhưng Shinji không dừng. Cậu kéo bikini dưới của cô sang một bên, quỳ xuống liếm lồn cô ngay giữa hồ bơi. Lưỡi cậu liếm từ hột le xuống khe, đút sâu vào trong. Kana run rẩy, tay bấu chặt lan can, cố kìm tiếng rên:
“Ư… sướng quá… Shinji… đừng dừng…”
Cô lên đỉnh nhanh chóng – nước dâm tuôn ra ướt đẫm miệng cậu. Shinji đứng dậy, cởi quần bơi, con cặc cương cứng bật ra – to lớn, gân guốc. Cậu đút thẳng vào lồn Kana từ phía sau một phát. Lồn cô khít khao, nóng ran, siết chặt lấy cậu ngay lập tức. Kana rên lớn, không còn kìm được:
“Mạnh nữa… Shinji… đụ chị mạnh đi… chị sướng quá…”
Shinji dập liên hồi, từng cú thúc sâu đến tận cùng. Kana lên đỉnh lần thứ hai, lần thứ ba… lồn co bóp dữ dội, nước dâm chảy lênh láng xuống sàn hồ bơi. Cậu bắn tinh ngập bên trong cô – từng đợt nóng hổi tràn đầy, chảy ra ngoài dọc đùi. Nhưng cậu vẫn cứng ngắc, tiếp tục dập, khiến Kana rên rỉ:
“Shinji… chị nghiện con cặc em rồi… đụ chị mãi đi…”
Họ làm tình ngay giữa hồ bơi – dưới ánh đèn mờ ảo, tiếng sóng vỗ che lấp tiếng rên. Shinji lật cô quay lại, bế cô lên, đâm mạnh khi cô quấn chặt lấy cậu. Kana ôm lấy cổ cậu, rên lớn:
“Bắn nữa đi… chị muốn đầy lồn tinh trùng em…”
Shinji bắn tinh lần thứ hai ngập lồn cô. Cả hai run rẩy, ôm chặt lấy nhau trong nước hồ bơi.
Khi về phòng, chồng Kana vẫn đang họp online, không hề hay biết. Kana tắm rửa sạch sẽ, nằm bên chồng ngủ, nhưng trong đầu cô chỉ còn hình ảnh Shinji – con cặc trẻ trung, sức bền kinh hoàng, và khoái cảm dữ dội mà chồng cô chưa từng mang lại.
Ngày hôm sau, chồng cô vẫn bận họp. Kana lại gặp Shinji ở hồ bơi. Lần này họ không kiềm chế nữa. Họ tìm một góc khuất, Shinji đè cô lên ghế dài bên hồ, kéo bikini xuống, đút thẳng vào. Kana rên rỉ:
“Shinji… mạnh nữa… chị muốn em đụ chị giữa ban ngày… chị nghiện em rồi…”
Họ làm tình cuồng nhiệt dưới ánh nắng – Shinji dập mạnh mẽ, Kana lên đỉnh liên tục, nước dâm chảy lênh láng trên ghế. Shinji bắn tinh ngập lồn cô hết lần này đến lần khác. Kana ôm chặt lấy cậu, thì thầm:
“Chị… chị không muốn về với chồng nữa… chị muốn ở bên em…”
Nhưng khi chồng cô hoàn thành công việc, anh ta vui vẻ kéo vợ đi ăn tối kỷ niệm. Kana cười dịu dàng, ôm tay chồng, nhưng trong lòng cô đã thay đổi mãi mãi. Cô vẫn yêu chồng, vẫn cố gắng làm một người vợ tốt, nhưng mỗi lần nhìn hồ bơi, mỗi lần nghe tiếng sóng vỗ, cô lại nhớ đến Shinji – nhớ đến khoái cảm bị chiếm đoạt giữa nơi công cộng, nhớ đến tinh dịch nóng hổi ngập lồn mình.
Và Shinji, dù biết cô đã có chồng, vẫn nhắn tin cho cô mỗi tối: “Chị… em nhớ chị. Khi nào chị rảnh, gặp em ở hồ bơi nhé?”
Kana nhìn tin nhắn, tay run run, rồi mỉm cười – nụ cười vừa hạnh phúc vừa tội lỗi. Cô biết mình đã sa ngã, nhưng cô không muốn dừng lại. Cô vẫn là người vợ ngoan ngoãn bề ngoài, nhưng bên trong, cô đã thuộc về Shinji – và cô chấp nhận điều đó, dù biết rằng một ngày nào đó, mọi thứ sẽ vỡ lở. Nhưng lúc này, cô chỉ muốn tiếp tục – tiếp tục được đụ, được lấp đầy, được lên đỉnh trong vòng tay của chàng trai trẻ đã đánh thức dục vọng ngủ quên trong cô.