Tôi và Hinako Mori đã sống chung được một năm. Ban đầu mọi thứ rất ngọt ngào: những buổi tối quấn quýt nhau, những lần làm tình cuồng nhiệt đến kiệt sức, Hinako luôn rên rỉ van xin tôi đụ mạnh hơn, bắn đầy lồn cô ấy. Nhưng dần dần, mọi thứ nhạt đi. Cô ấy ít chủ động hơn, thường lấy cớ mệt, hoặc đơn giản là quay lưng ngủ ngay khi tôi vừa chạm vào. Tôi vẫn yêu cô ấy, vẫn thèm khát cơ thể trắng mịn, cặp vú căng tròn, lồn khít khao ấy, nhưng Hinako ngày càng lạnh nhạt. Cô ấy bắt đầu đi nhậu với công ty thường xuyên hơn, về nhà muộn, mùi rượu thoang thoảng lẫn với mùi nước hoa lạ. Tôi nghi ngờ có thằng khác.

Tôi nhờ Yuto – thằng em thân tín ở công ty, người mà tôi tin tưởng tuyệt đối – điều tra giúp. Yuto đồng ý ngay, dù cậu ta cũng hay đùa rằng “anh yên tâm, em không phải loại người phá hoại hạnh phúc người khác đâu”.
Kế hoạch được triển khai sau bốn ngày theo dõi. Tôi rủ Yuto về nhà nhậu, nói là “thư giãn cuối tuần”. Hinako về nhà sớm hơn thường lệ, thấy có khách nên vui vẻ pha rượu, gắp đồ ăn. Cô ấy mặc chiếc váy ngủ mỏng tang quen thuộc – loại mà ngày xưa hay mặc để quyến rũ tôi, giờ thì chỉ mặc cho thoải mái. Tôi cố tình uống ít, rồi lấy cớ “anh đi mua thêm bia” để ra ngoài. Thực ra tôi trốn trong phòng kho nhỏ cạnh phòng khách, nơi có khe cửa nhìn rõ sofa và một phần phòng ngủ.
Tôi ngồi đó, tim đập thình thịch, chờ đợi.
Ban đầu mọi thứ bình thường. Yuto và Hinako nói chuyện linh tinh về công ty, về những buổi nhậu. Rồi Yuto khéo léo chuyển sang chuyện riêng tư:
“Chị Hinako… chị với anh ấy dạo này thế nào? Em thấy anh ấy hay than vãn là chị bận lắm.”
Hinako cười nhẹ, nhấp ngụm rượu:
“Bận thì cũng có, nhưng chủ yếu là… chán. Anh ấy không còn làm em sướng nữa. Đụ vài cái là xong, xong là ngủ. Em thèm lắm, mà anh ấy không hiểu.”
Yuto giả vờ ngạc nhiên:
“Thế chị không tìm cách giải tỏa à?”
Hinako nhìn cậu ta, mắt long lanh dưới ánh đèn:
“Giải tỏa sao nổi. Em cần một thằng đàn ông thật sự… biết đụ em đến khi em kiệt sức, bắn đầy lồn em tinh trùng nóng hổi.”
Yuto nuốt nước bọt. Tôi ở trong phòng kho, tay nắm chặt thành ghế, tim như muốn vỡ ra. Tôi ra hiệu cho Yuto dừng lại bằng cách gõ nhẹ vào cửa – tín hiệu chúng tôi đã hẹn trước. Nhưng Yuto không nhìn sang. Cậu ta cười khẽ, tiến lại gần Hinako:
“Vậy… nếu em giúp chị giải tỏa thì sao?”
Hinako không đẩy ra. Cô ấy nhìn Yuto, rồi chậm rãi cởi nút áo ngủ, để lộ cặp vú căng tròn không mặc bra, núm vú hồng hào dựng đứng. Cô thì thầm:
“Nếu em làm em sướng… thì em cho em đụ em thoải mái.”
Yuto lao vào hôn cô. Hinako đáp lại cuồng nhiệt, hai tay kéo áo cậu ta ra, tay vuốt ve ngực cậu. Họ ngã xuống sofa ngay phòng khách – nơi tôi vẫn hay ngồi xem TV cùng cô ấy. Yuto kéo váy Hinako lên, xé quần lót cô ra. Lồn Hinako ướt át, hồng hào, nước dâm chảy ra ướt đẫm đùi. Cậu ta cúi xuống liếm lồn cô, lưỡi quét mạnh hột le, đút sâu vào trong.
Hinako rên lớn, tay bấu chặt tóc cậu:
“Yuto… liếm mạnh nữa… em sướng quá… chồng em không bao giờ liếm em thế này…”
Tôi đứng sau khe cửa, tay nắm chặt đến trắng bệch. Tôi muốn lao ra, muốn đánh Yuto, muốn kéo Hinako ra khỏi tay cậu ta. Nhưng chân tôi không nhúc nhích. Con cặc tôi cương cứng đau nhức trong quần khi nhìn cảnh vợ mình rên rỉ dưới lưỡi thằng bạn thân.
Yuto đứng dậy, cởi quần. Con cặc cậu ta bật ra – to lớn, gân guốc. Hinako tròn mắt, liếm môi:
“To quá… em muốn…”
Cô quỳ xuống, ngậm lấy con cặc Yuto, bú mút ngon lành, ngậm sâu đến mức nước bọt chảy dài. Yuto rên lên, tay bấu tóc cô:
“Chị bú giỏi quá… em sướng…”
Rồi Yuto đẩy Hinako nằm ngửa lên sofa, đút thẳng vào lồn cô một phát. Lồn Hinako khít khao, siết chặt lấy cậu ngay lập tức. Cô rên lớn, hai chân quấn chặt hông cậu:
“Mạnh nữa… Yuto… đụ em mạnh đi… em sướng quá… con cặc em to hơn chồng em nhiều…”
Yuto dập liên hồi, từng cú thúc sâu đến tận cùng. Hinako lên đỉnh lần đầu tiên – cơ thể run rẩy, nước dâm tuôn ra ướt đẫm sofa. Cậu ta không dừng lại, lật cô nằm sấp, đâm từ phía sau, tay bóp mông cô mạnh mẽ. Hinako rên rỉ dâm đãng:
“Đúng rồi… đụ em như thế… em nghiện cặc em rồi… bắn vào trong em đi… em muốn đầy lồn tinh trùng em…”
Yuto gầm lên, bắn tinh ngập lồn Hinako – từng đợt nóng hổi tràn đầy, chảy ra ngoài dọc đùi. Nhưng cậu ta vẫn cứng ngắc, tiếp tục dập, khiến Hinako lên đỉnh lần thứ hai, lần thứ ba… Họ làm tình cuồng nhiệt ngay phòng khách – trên sofa, trên sàn, trên bàn ăn. Hinako cưỡi lên cậu ta, lắc hông điên cuồng, cặp vú nảy lên trước mặt:
“Yuto… em muốn em bắn đầy lồn em… đụ em mãi đi… chồng em không làm em sướng được…”
Yuto bắn tinh thêm hai lần nữa – một lần vào miệng khi cô quỳ xuống bú, một lần ngập lồn khi cô nằm ngửa, dang chân van xin.
Tôi đứng đó, chứng kiến tất cả. Tôi muốn lao ra, muốn đánh Yuto, muốn kéo Hinako ra khỏi tay cậu ta. Nhưng con cặc tôi cương cứng đau nhức, tay tôi vô thức vuốt ve nó qua lớp quần. Tôi không thể ngăn cản – vì tôi cũng đang sướng khi nhìn vợ mình bị đụ, bị lấp đầy bởi con cặc khác.
Khi cả hai kiệt sức, Hinako nằm trong vòng tay Yuto, lồn sưng đỏ, tinh dịch vẫn rỉ ra từng giọt. Cô thì thầm:
“Yuto… đừng nói với ai nhé… nhưng em… em muốn gặp em nữa. Chồng em không làm em sướng được… em nghiện cặc em rồi.”
Yuto cười, hôn lên môi cô:
“Em cũng vậy. Từ nay… mỗi khi anh ấy đi làm, em đến nhà em nhé?”
Hinako gật đầu, ôm chặt lấy cậu ta.
Tôi lặng lẽ rời khỏi chỗ nấp, về phòng riêng, nằm vật ra giường. Tôi không khóc, không giận dữ. Tôi chỉ… thủ dâm điên cuồng khi nhớ lại cảnh vợ mình rên rỉ dưới thân Yuto, lồn đầy tinh trùng cậu ta.
Và tôi biết, từ hôm nay, mọi thứ đã thay đổi. Hinako không còn là của riêng tôi nữa. Cô ấy đã thuộc về Yuto – và có lẽ, một phần trong tôi… cũng chấp nhận điều đó. Vì dù đau đớn, nhưng cảnh tượng ấy lại khiến tôi sướng đến mức không thể dừng tay.
Từ đó, tôi vẫn sống với Hinako như bình thường: vẫn yêu thương, vẫn cười nói. Nhưng mỗi khi Yuto đến “chơi” nhà, tôi lại lặng lẽ trốn vào phòng kho, nhìn qua khe cửa – nhìn vợ mình rên rỉ, lắc hông, van xin được bắn đầy lồn. Và tôi… vẫn thủ dâm theo, nghiện cảm giác tội lỗi xen lẫn khoái lạc ấy.
Hạnh phúc của chúng tôi đã vỡ vụn từ lâu, nhưng tôi không dám đối mặt. Tôi chỉ biết tiếp tục nhìn, tiếp tục sướng, và tiếp tục im lặng – như một kẻ biến thái trong chính ngôi nhà của mình.