Nhật Bản là một đất nước khắc nghiệt. Một khi bạn thất bại, gần như không có cơ hội thứ hai. Những người giàu có ngồi trong văn phòng điều hòa mát lạnh, làm sao hiểu được nỗi khổ của kẻ không có công việc ổn định, tiền nhà không đủ trả, thậm chí điện nước cũng sắp bị cắt.

Tôi đang sống trong căn hộ ngập rác, bừa bộn, mùi hôi thối bốc lên từng ngày. Công việc thất bát, không bạn bè, không hy vọng. Cuộc sống của tôi như đã chạm đáy.
Một ngày nọ, có một cô nữ sinh đại học tên Nanaka Kosaka chuyển đến căn hộ bên cạnh. Cô ta xinh đẹp, sạch sẽ, mặc đồng phục đại học gọn gàng, tóc buộc cao, mang theo mùi hương nhẹ nhàng của người sống trong môi trường tốt đẹp.
Cô gõ cửa nhà tôi, che mũi, cau mày khó chịu:
“Anh… anh có thể dọn đống rác này đi được không? Mùi hôi kinh khủng, làm ảnh hưởng cả hành lang luôn!”
Cô nhìn tôi từ đầu đến chân với ánh mắt khinh thường rõ rệt, như thể tôi là một thứ gì đó bẩn thỉu, thấp kém. Nanaka Kosaka – cô gái trẻ trung, xinh đẹp, đang sống trong ánh sáng – đã vô tình chạm vào vết thương sâu nhất của tôi.
Tôi không nói gì, chỉ đứng im nhìn cô. Nhưng trong lòng, một ngọn lửa hận thù và dục vọng đen tối bùng lên.
“Được rồi… cô gái ngoan ngoãn. Cô sẽ nếm thử cảm giác tuyệt vọng của những kẻ sống dưới đáy xã hội như tôi.”
Tôi sẽ trả thù.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu lập kế hoạch. Tôi theo dõi giờ giấc của Nanaka, biết khi nào cô ở nhà một mình, khi nào cô tắm, khi nào cô ngủ. Tôi sẽ không để cô tiếp tục sống trong thế giới sạch sẽ, cao quý của mình. Tôi sẽ kéo cô xuống cùng vực thẳm mà tôi đang chìm trong đó.
Và tôi sẽ bắt đầu bằng cách khiến cô phải cầu xin tôi… bằng chính cơ thể xinh đẹp của cô.