Sắp đến ngày cưới, Suzume Mino – cô gái luôn được mọi người khen ngợi vì vẻ ngoài dịu dàng, thân hình cân đối và tính cách hiền lành – bất ngờ phát hiện chồng sắp cưới đã ngoại tình. Cô đọc được tin nhắn trong điện thoại anh ta: những lời đường mật, những bức ảnh thân mật với một cô gái khác. Tim Suzume như vỡ vụn. Ngày cưới chỉ còn hai tuần, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, nhưng giờ đây tất cả chỉ còn là trò đùa. Cô không khóc trước mặt ai, chỉ lặng lẽ cất điện thoại, mỉm cười gượng gạo khi mọi người hỏi han, nhưng bên trong, cô cảm thấy mình đã chết một phần.

Thất vọng, đau đớn và cả sự tự trách khiến Suzume buông thả bản thân. Cô bắt đầu mặc đồ hở hang hơn đến công ty, váy ngắn ôm sát, áo sơ mi nút trên cùng để lộ khe ngực sâu hút. Và người đầu tiên nhận ra sự thay đổi ấy chính là giám đốc mới – một gã đàn ông trung niên, đã có vợ con nhưng luôn nhìn cô bằng ánh mắt dâm đãng từ ngày đầu nhậm chức. Ông ta hay gọi cô vào phòng riêng với lý do “báo cáo công việc”, rồi dần dần buông lời trêu ghẹo. Trước đây Suzume luôn né tránh, nhưng giờ đây, cô không còn lý do để từ chối nữa.
Một buổi chiều muộn, khi cả công ty đã về hết, giám đốc gọi Suzume vào phòng. Cửa khóa lại. Ông ta tiến lại gần, tay đặt lên eo cô:
“Suzume, em hôm nay mặc đẹp quá. Anh biết em sắp cưới, nhưng… anh không nhịn được nữa.”
Suzume không đẩy ra. Cô nhìn thẳng vào mắt ông ta, giọng bình thản:
“Vậy thì… làm đi.”
Giám đốc sững sờ một giây, rồi lao vào hôn cô cuồng nhiệt. Ông ta xé áo sơ mi cô, bóp mạnh cặp vú căng tròn, rồi đẩy cô nằm ngửa trên bàn làm việc. Suzume dạng chân, để ông ta kéo quần lót xuống, đút thẳng con cặc vào lồn cô. Ông ta dập mạnh mẽ, từng cú thúc sâu, miệng thì thầm những lời dâm đãng:
“Em chặt quá… lồn em ngon thật… anh sẽ bắn đầy vào trong em…”
Suzume rên rỉ, mắt nhắm nghiền, đón nhận từng cú thúc. Cô không còn nghĩ đến ngày cưới, đến chồng sắp cưới, chỉ còn khoái lạc dữ dội đang cuốn lấy cô. Ông ta bắn tinh ngập lồn cô, rồi tiếp tục đụ thêm hai lần nữa trên ghế sofa, trên sàn nhà – cho đến khi Suzume kiệt sức, tinh dịch chảy dọc đùi, lồn sưng đỏ.
Từ hôm đó, Suzume trở thành “tình nhân” bí mật của giám đốc. Giờ nghỉ trưa, ông ta kéo cô vào phòng họp kín, đè cô lên bàn, đụ từ phía sau. Buổi tối muộn, cô ở lại “làm thêm giờ”, quỳ xuống bú cặc ông ta dưới gầm bàn. Suzume chìm sâu vào khoái lạc, đánh mất bản thân từng ngày.
Nhưng có một người nhận ra tất cả: cậu đồng nghiệp trẻ – một chàng trai mới vào công ty, luôn thầm yêu Suzume từ cái nhìn đầu tiên. Cậu ấy thấy cô thay đổi: mắt thâm quầng nhưng long lanh lạ thường, váy ngắn hơn, nụ cười gượng gạo. Rồi cậu vô tình nhìn thấy cảnh Suzume bước ra từ phòng giám đốc, áo xộc xệch, môi sưng đỏ, và mùi tinh dịch thoang thoảng. Cậu đau đớn, ghen tuông, nhưng cũng hiểu – Suzume đang tự hủy hoại bản thân vì bị tổn thương.
Một buổi chiều mưa, khi cả công ty về hết, cậu chờ Suzume ở hành lang. Cô bước ra, mắt đỏ hoe vì vừa “làm việc” với giám đốc. Cậu tiến lại, giọng run run:
“Suzu-senpai… em biết hết rồi. Chuyện của chị và giám đốc… sao chị lại làm vậy? Chị xứng đáng hơn thế này…”
Suzume dừng lại, nhìn cậu. Ánh mắt cậu đầy tình cảm chân thành, không phải dục vọng như giám đốc, không phải lừa dối như chồng sắp cưới. Cô mỉm cười buồn:
“Cậu… thích chị thật sao?”
Cậu gật đầu, mắt đỏ hoe: “Từ ngày đầu tiên… em đã thích chị. Em không muốn thấy chị tự làm đau mình như vậy…”
Suzume bước lại gần, đặt tay lên má cậu:
“Vậy… cậu có muốn chị không? Chị… chị không còn gì để mất nữa rồi.”
Cậu sững sờ, nhưng rồi ôm chặt lấy cô. Họ vào phòng họp trống, cửa khóa lại. Suzume cởi hết quần áo, nằm ngửa trên bàn, dạng rộng chân:
“Đụ chị đi… chị muốn cậu… muốn cảm nhận một người thật sự yêu chị…”
Cậu run rẩy cởi đồ, con cặc cương cứng chạm vào lồn cô. Cậu đút vào chậm rãi, cảm nhận sự khít khao, nóng bỏng. Suzume rên khẽ, ôm lấy cậu:
“Chậm thôi… chị… chị sướng quá… cậu dịu dàng thật…”
Cậu dập nhẹ nhàng, rồi mạnh dần, hôn lên cổ cô, thì thầm:
“Em yêu chị… em sẽ không để chị đau nữa…”
Suzume đạt cực khoái lần đầu tiên sau bao ngày chỉ có dục vọng thô bạo. Cô siết chặt lấy cậu, nước mắt lăn dài:
“Cậu… bắn vào trong chị đi… chị muốn… chị muốn cậu…”
Cậu bắn tinh ngập lồn cô, từng đợt nóng hổi tràn đầy. Họ ôm nhau, nằm trên bàn họp, cơ thể dính chặt. Suzume thì thầm:
“Cậu… đừng bỏ chị nhé… chị… chị sợ lắm…”
Từ hôm đó, Suzume dần rời xa giám đốc. Cô vẫn đi làm, vẫn cười nói, nhưng mỗi buổi chiều muộn, cô và cậu đồng nghiệp trẻ lại tìm một góc kín trong công ty, hoặc về nhà cậu ấy. Cô chìm sâu vào khoái lạc, nhưng lần này là khoái lạc của tình yêu – dịu dàng, chân thành, và đầy hy vọng.
Ngày cưới cũ bị hủy. Suzume không còn buồn nữa. Cô đã tìm thấy người thật sự trân trọng mình – không phải cơ thể, mà là cả trái tim. Và cậu đồng nghiệp trẻ, từ một chàng trai thầm yêu, giờ đã trở thành người đàn ông cô dựa vào, người khiến cô lần đầu tiên cảm nhận được khoái lạc thực sự – không phải bằng dục vọng, mà bằng tình yêu.