Sau khi kết hôn và sinh con, cuộc đời Hikari dường như chỉ còn xoay quanh chồng con. Mọi người gọi cô là “mẹ của Tomo”, cái tên ấy dính chặt lấy cô như một định mệnh. Chồng ngày càng thờ ơ, chẳng còn những cái nhìn ấm áp hay cử chỉ quan tâm như xưa. Hikari dần chấp nhận rằng mình sẽ sống như thế này mãi mãi, niềm vui của một người phụ nữ dường như đã khép lại từ lâu.
Một buổi chiều, trên đường đón Tomo từ lớp học bóng đá về nhà, Hikari tình cờ gặp huấn luyện viên của con trai lớn. Anh chàng huấn luyện viên trẻ trung, nhiệt huyết ấy luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho Tomo, từ cách hướng dẫn kỹ thuật đến những lời động viên mỗi khi cậu bé mắc lỗi. Để bày tỏ lòng biết ơn, Hikari chân thành mời anh về nhà dùng bữa cơm gia đình đơn sơ.

Cô không hề hay biết rằng, từ lâu huấn luyện viên đã để mắt đến mình. Với anh, lời mời ấy chẳng khác gì một tín hiệu rõ ràng – cô đang mở lòng, đang “bật đèn xanh”. Khi cánh cửa khép lại và chỉ còn hai người trong căn nhà yên tĩnh (lũ trẻ đang ở nhà bà ngoại), anh tiến lại gần, vòng tay ôm lấy Hikari để cùng nhau sex 1 trận thật sung sướng.
Ban đầu, cô giật mình, cố đẩy nhẹ ra theo bản năng. Nhưng rồi, cảm giác được khao khát, được một người đàn ông khác nhìn mình bằng ánh mắt thèm thuồng khiến cơ thể cô run lên. Lâu lắm rồi cô không còn được ai chạm vào như thế, không còn được ai khiến tim mình đập nhanh đến vậy. Sự chống cự yếu ớt dần tan biến.
Hikari buông xuôi, để mặc anh dẫn dắt. Họ quấn lấy nhau trong cơn say đắm, quên hết thời gian. Từ phòng khách đến phòng ngủ, rồi lại trở về, họ làm tình liên tục suốt tám tiếng đồng hồ. Những tiếng thở dồn dập, những cái vuốt ve cuồng nhiệt, tất cả như bù đắp cho khoảng thời gian dài cô bị lãng quên. Khi lũ trẻ vẫn còn vắng nhà, Hikari lần đầu tiên sau bao năm cảm nhận lại mình là một người phụ nữ – không chỉ là mẹ, không chỉ là vợ, mà là một người phụ nữ thực sự được khao khát.