Tám năm trôi qua như một giấc mơ dài, Sara Futaba giờ đã là một người vợ, sống trong ngôi nhà khang trang mà chồng cô – con trai thầy Toru – đã mua sau khi cưới. Chồng cô là một người đàn ông hiền lành, chu đáo, luôn yêu thương và chăm sóc cô. Sara cũng dần yêu anh thật lòng, từ những rung động ban đầu của tuổi trẻ, qua những buổi hẹn hò vụng về, đến ngày cưới trong nắng vàng rực rỡ. Họ có một cuộc hôn nhân êm đềm, dù chưa có con, nhưng Sara vẫn cảm thấy biết ơn cuộc đời đã cho cô một người chồng tốt.

Nhưng khi mẹ chồng qua đời, bố chồng – thầy Toru – trở nên cô đơn và yếu dần. Thầy không còn là người thầy nghiêm nghị, mạnh mẽ ngày xưa. Thầy hay ngồi một mình bên hiên nhà, mắt nhìn xa xăm, đôi khi lẩm bẩm tên vợ đã mất. Chồng Sara thương bố, bàn với cô:
“Hay mình đón bố về ở chung đi em. Nhà mình rộng, tiện chăm sóc bố. Em thấy sao?”
Sara gật đầu ngay. Cô nói rằng mình sẵn sàng, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác khó tả. Thầy Toru – người đàn ông mà tám năm trước cô từng viết thư tình, từng thầm yêu đến mức tim đau khi bị từ chối – giờ sắp sống chung nhà với cô, dưới vai trò bố chồng.
Thầy dọn về vào một chiều mưa phùn. Sara chuẩn bị phòng riêng cho thầy, nấu những món thầy thích ngày xưa, chăm sóc từng ly từng chén. Thầy vẫn hiền từ như cũ, luôn cảm ơn cô, khen cô khéo tay, nhưng ánh mắt thầy nhìn cô… có gì đó khác. Không còn là ánh mắt thầy trò năm xưa, mà là ánh mắt của một người đàn ông trưởng thành, từng trải, nhìn một người phụ nữ đẹp và gần gũi.
Những ngày đầu, mọi thứ vẫn bình thường. Sara cố gắng giữ khoảng cách, luôn gọi thầy là “bố”, luôn giữ thái độ lễ phép. Nhưng đêm về, khi chồng đã ngủ say vì mệt mỏi sau ngày làm việc dài, Sara lại nằm thao thức. Cô nhớ lại những ngày thơ bé, nhớ lá thư tình bị từ chối, nhớ cảm giác tim mình đau nhói khi thầy nói: “Thầy chỉ coi em như học trò thôi.” Và giờ đây, khi thầy sống ngay trong nhà, mỗi lần thầy vô tình chạm vào tay cô khi đưa chén cơm, mỗi lần thầy khen cô “giống mẹ chồng ngày trẻ”, mỗi lần cô bắt gặp ánh mắt thầy lặng lẽ nhìn cô khi cô đang lau nhà… tất cả khiến trái tim cô rung động trở lại.
Một đêm khuya, chồng Sara phải tăng ca, chỉ còn cô và thầy trong nhà. Thầy ngồi ở phòng khách xem TV, Sara mang trà vào. Cô cúi xuống đặt tách trà, áo ngủ mỏng trễ xuống, để lộ khe ngực sâu hút. Thầy nhìn cô, ánh mắt không còn che giấu nữa. Ông khẽ nói:
“Sayuri… con… con lớn rồi. Đẹp lắm.”
Sara giật mình, mặt đỏ bừng. Cô định quay đi, nhưng thầy nắm nhẹ tay cô:
“Ngồi đây với bố một lát được không? Bố… bố cô đơn lắm.”
Cô ngồi xuống cạnh thầy. Thầy kể chuyện xưa, về mẹ chồng, về những ngày thầy còn trẻ. Rồi thầy bất ngờ quay sang, đặt tay lên má cô:
“Con… con giống vợ bố ngày trẻ. Bố… bố nhớ bà ấy.”
Sara run rẩy. Cô biết đây là sai trái, nhưng cơ thể cô lại nóng ran. Đã lâu cô không được chồng chạm vào, dục vọng bị dồn nén khiến cô yếu đuối. Thầy cúi xuống, hôn cô. Nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng đầy khao khát. Sara ban đầu cố đẩy ra, nhưng rồi cô đáp lại – nụ hôn sâu, ướt át, đầy tội lỗi.
Thầy kéo cô vào lòng, tay luồn vào áo ngủ, bóp nhẹ cặp vú cô. Sayuri rên khẽ:
“Bố… không được… con… con là con dâu…”
Nhưng thầy không dừng. Ông kéo áo cô lên, ngậm lấy núm vú hồng hào, mút mạnh. Sayuri cong người, tay bấu chặt vai ông:
“Ư… bố… sướng quá… đừng… đừng dừng…”
Thầy cởi quần, để lộ con cặc to lớn, gân guốc, cứng ngắc dù tuổi đã cao. Ông đè cô xuống sofa, kéo quần lót cô xuống. Lồn Sayuri ướt át, hồng hào. Ông cúi xuống liếm lồn cô – lưỡi quét mạnh hột le, đút sâu vào trong. Sayuri rên lớn:
“A… bố… liếm mạnh nữa… con… con sắp ra…”
Cô lên đỉnh nhanh chóng – nước dâm tuôn ra ướt đẫm miệng ông. Thầy đứng dậy, đút thẳng vào lồn cô một phát. Lồn Sayuri khít khao, siết chặt lấy ông ngay lập tức. Cô hét lên khoái lạc:
“A… to quá… bố… sâu quá… con… con sướng…”
Ông dập mạnh mẽ, từng cú thúc sâu đến tận tử cung. Sayuri lên đỉnh liên tục – cơ thể run rẩy, nước dâm tuôn ra ướt đẫm sofa. Ông lật cô nằm sấp, đâm từ phía sau, tay bóp mông cô mạnh mẽ. Sayuri rên rỉ dâm đãng:
“Đúng rồi… đụ con như thế… con nghiện cặc bố rồi… bắn vào trong con đi…”
Ông gầm lên, bắn tinh ngập lồn cô – từng đợt nóng hổi, dày đặc tràn đầy, chảy ra ngoài dọc đùi. Nhưng con cặc ông vẫn cứng ngắc, tiếp tục dập, khiến Sayuri lên đỉnh lần thứ tư, lần thứ năm… Họ làm tình cuồng nhiệt trên sofa phòng khách – nơi chồng cô vẫn ngồi mỗi tối. Sayuri cưỡi lên ông, lắc hông điên cuồng, cặp vú nảy lên trước mặt:
“Bố… con muốn đầy lồn tinh trùng bố… đụ con mãi đi…”
Ông bắn tinh thêm hai lần nữa – một lần vào miệng khi cô quỳ xuống bú, một lần ngập lồn khi cô nằm ngửa, dang chân van xin.
Khi cả hai kiệt sức, Sayuri nằm trong vòng tay bố chồng, lồn sưng đỏ, tinh dịch vẫn rỉ ra từng giọt. Cô khóc thầm, nhưng cơ thể vẫn run rẩy vì dư âm khoái lạc. Ông thì thầm vào tai cô:
“Con dâu… từ nay cứ ngoan ngoãn với bố. Mỗi khi thằng con trai bố đi làm hoặc đi vắng, con sang phòng bố… bố sẽ đụ con mỗi ngày.”
Sayuri gật đầu trong nước mắt. Cô biết mình đã sa ngã, đã phản bội chồng. Nhưng con cặc to khỏe, sức bền kinh hoàng của bố chồng đã chinh phục hoàn toàn cơ thể cô. Cô ghét ông ta – ghét sự lầm lẫn, ghét sự biến thái – nhưng cô nghiện khoái cảm ấy.
Từ hôm đó, mỗi khi chồng đi làm hoặc đi công tác, Sayuri lại lén sang phòng bố chồng. Cô chủ động quỳ xuống bú cặc ông ta, rồi dang rộng chân van xin:
“Bố… đụ con đi… con nứng quá… con muốn con cặc bố lấp đầy con…”
Bố chồng đè cô xuống giường, dập mạnh mẽ ngay bên cạnh phòng ngủ của con trai mình. Sayuri rên rỉ không kìm nén, lên đỉnh liên tục, lồn đầy tinh dịch ông ta. Cô vẫn là người con dâu ngoan ngoãn bề ngoài, vẫn nấu cơm, vẫn cười nói với chồng, nhưng mỗi đêm chồng ngủ say, cô lại lén sang phòng bố chồng, dang chân đón nhận ông ta – trong chính ngôi nhà mà chồng cô vẫn nghĩ là “bình yên”.
Và Sayuri biết, cô đã không còn đường quay lại. Cơ thể cô đã thuộc về bố chồng – và cô chấp nhận điều đó, dù biết rằng một ngày nào đó, mọi thứ sẽ vỡ lở. Nhưng lúc này, cô chỉ muốn tiếp tục – tiếp tục được đụ, được lấp đầy, được lên đỉnh trong vòng tay của người đàn ông đã chinh phục cô bằng con cặc to khỏe và dục vọng không ngừng nghỉ.