Đã nhiều ngày liền Tiểu Nam không đến lớp học. Cô giáo chủ nhiệm — một người phụ nữ trẻ xinh đẹp tên Linh — lo lắng gọi điện hỏi thăm. Lúc đó Tiểu Nam đang ở nhà một mình, tay đang sục mạnh con cặc vì xem phim sex. Cậu vội vàng tắt máy, giọng run run trả lời rằng mình bị bệnh và không có ai chăm sóc.
Cô Linh rất quan tâm, nghe vậy liền quyết định đến nhà thăm cậu. Khi cô gõ cửa, Tiểu Nam hoảng loạn nhưng không kịp dọn dẹp. Cậu mở cửa, mặt đỏ bừng. Cô Linh bước vào nhà, lo lắng hỏi han tình hình sức khỏe.
Khi cô ngồi xuống ghế sofa, vô tình nhìn thấy màn hình máy tính vẫn đang mở. Trên màn hình là hàng loạt ảnh AI ghép sex cực kỳ chân thực, gương mặt của cô được ghép vào thân thể phụ nữ đang bị đụ bằng đủ tư thế. Cô Linh sững sờ, mặt đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa giận dữ.
“Tiểu Nam… em… em làm gì vậy?” Cô run run hỏi.

Tiểu Nam quỳ xuống, giọng van xin:
“Cô… em xin lỗi… Em không kiềm chế được… Em thích cô từ lâu rồi… Cô giúp em đi… Em hứa sẽ đi học lại đều đặn…”
Cô Linh im lặng một lúc, khuôn mặt đỏ như gấc. Cô biết rõ đây là sai trái, nhưng nhìn cậu học trò van xin cùng với những hình ảnh trên màn hình khiến cơ thể cô cũng nóng ran lạ lùng. Cuối cùng, cô cắn môi, giọng khẽ run:
“… Chỉ lần này thôi… Và em phải hứa sẽ đi học lại.”
Cô Linh cởi áo sơ mi, để lộ cặp vú trắng hồng đầy đặn. Tiểu Nam run rẩy tiến lại, ngậm lấy núm vú bú mút tham lam. Cô Linh rên khẽ, tay luồn xuống kéo quần cậu ra, nắm lấy con cặc cứng ngắc vuốt mạnh.
Cô quỳ xuống, ngậm lấy con cặc Tiểu Nam bú mút thật sâu. Tiểu Nam sướng run người, hai tay ấn nhẹ đầu cô. Sau đó cô nằm ngửa trên giường, dạng rộng hai chân:
“Đút vào cô đi… Nhưng phải nhẹ thôi…”
Tiểu Nam đút con cặc vào lồn cô một phát sâu. Cô Linh cong người rên lớn:
“Aaa… to quá… Đụ cô mạnh đi… Nhưng đừng bắn vào trong…”
Tiểu Nam hùng hổ đụ cô mạnh bạo, từng cú thúc sâu và dồn dập. Cô Linh dần mất kiểm soát, hai chân quặp chặt lấy hông cậu, rên rỉ dâm đãng:
“Mạnh nữa… Đụ cô mạnh nữa… Em học trò dâm thật… Aaa… cô sướng quá…”
Tiểu Nam bắn tinh đầy vào trong lồn cô. Cô Linh run rẩy lên đỉnh, ôm chặt lấy cậu học trò thì thầm:
“Em… từ nay phải đi học đều… Và… nếu em còn cần… cô sẽ giúp em…”