XSexSub
👁️ 4,057

Đụ cô gái mới quen 3 ngày 3 đêm sưng cặc

★ Nene Yoshitaka

Tôi tình cờ gặp Nene Yoshitaka vào một đêm khuya, khi cô ấy đứng buồn bã ở ga tàu vì lỡ chuyến cuối cùng. Cô mặc áo khoác mỏng, mái tóc dài xõa nhẹ, gương mặt xinh đẹp lộ rõ vẻ mệt mỏi. Tôi lấy hết can đảm bước lại bắt chuyện. Không ngờ chúng tôi lại hợp nhau đến lạ. Nene cười rất tươi, giọng nói dịu dàng, và chỉ sau vài câu chuyện, không khí giữa chúng tôi đã trở nên ấm áp.
Khi biết tôi ở gần đó, Nene chủ động đề nghị:
“Anh… nếu không phiền, em có thể về nhà anh trú một đêm được không? Em không muốn ở lại ga một mình…”
Tôi đồng ý ngay. Về đến nhà, Nene Yoshitaka không còn là cô gái e thẹn ban nãy nữa. Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt long lanh, rồi bất ngờ ôm lấy tôi, hôn ngấu nghiến. Đôi môi mềm mại, nóng bỏng, tay cô luồn vào áo tôi, vuốt ve cơ thể tôi một cách chủ động và gợi tình.
“Anh… em thích anh từ cái nhìn đầu tiên…” – cô thì thầm giữa những nụ hôn.
Nene không chỉ dễ thương mà còn cực kỳ dâm đãng. Cô cởi hết quần áo, để lộ thân hình hoàn mỹ với cặp vú căng tròn và làn da trắng mịn. Cô quỳ xuống bú cặc tôi một cách điêu luyện, rồi chủ động nằm ngửa, dạng rộng chân mời gọi. Chúng tôi làm tình cuồng nhiệt suốt đêm đó. Nene rên rỉ ngọt ngào, hông nhún mạnh, lên đỉnh hết lần này đến lần khác. Tôi cảm giác như mình đã gặp được tình yêu đích thực.
Nhưng sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, Nene Yoshitaka đã biến mất. Không một lời nhắn, không một dấu vết. Chỉ còn lại mùi hương thoang thoảng của cô trên ga giường.
Hai năm đã trôi qua. Tôi vẫn không thể quên Nene. Mỗi đêm tôi thường mở lại những đoạn video ngắn ít ỏi mà tôi lén quay được cô ấy trong đêm ấy, vừa xem vừa nhớ về khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi đó.
Rồi một ngày, tôi nhận được một bức thư tay. Bên trong chỉ có một dòng chữ và một địa chỉ:
“Anh vẫn còn nhớ em không? Nếu còn, hãy đến đây vào lúc 8 giờ tối nay.”
Tim tôi đập thình thịch. Tôi chạy đến địa điểm được ghi trong thư – một quán cà phê nhỏ, yên tĩnh. Tôi ngồi chờ, lòng đầy hồi hộp và lo lắng.
Bỗng từ phía sau lưng, một giọng nói quen thuộc nhưng pha chút xa lạ cất lên, nhẹ nhàng và đầy cảm xúc:
“Anh… em về rồi đây.”
Tôi quay phắt lại. Nene Yoshitaka đứng đó, vẫn xinh đẹp như ngày nào, nhưng ánh mắt giờ đây sâu lắng hơn, mang theo nhiều điều chưa nói. Cô mỉm cười, nước mắt lăn dài trên má:
“Em xin lỗi vì đã biến mất đột ngột… Nhưng em không thể quên được anh. Hai năm qua… em vẫn luôn nghĩ về anh.”
Tôi đứng dậy, ôm chặt lấy cô. Trong lòng trào dâng hạnh phúc xen lẫn đau đớn. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra trong hai năm qua, nhưng lúc này, chỉ cần Nene ở đây, chỉ cần được nghe giọng cô, tôi đã sẵn sàng tha thứ tất cả.
Câu chuyện của tôi và Nene Yoshitaka dường như đang bắt đầu lại từ đầu… hoặc có lẽ, nó chưa bao giờ thực sự kết thúc.