Yamazaki là cấp dưới trực tiếp của chồng Yui Hatano tại công ty. Anh chàng trẻ trung, nhiệt huyết, nhưng tửu lượng khá tốt, nên thường xuyên phải đưa sếp về nhà mỗi khi tiệc tùng công ty. Lần đầu tiên gặp Yui, Yamazaki đã bị sốc nhẹ: chị ấy đẹp hơn hẳn những bức ảnh sếp khoe – làn da trắng mịn, mái tóc dài đen nhánh buông xõa, đôi mắt to tròn long lanh, và đặc biệt là thân hình đầy đặn với cặp vú căng tròn, eo thon và cặp mông tròn trịa khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng phải ngoái nhìn. Yui đón chồng bằng nụ cười dịu dàng, cảm ơn Yamazaki lịch sự, nhưng ánh mắt anh đã không thể rời khỏi cô từ khoảnh khắc ấy.

Lần thứ hai – cũng là một buổi tiệc công ty – sếp lại say bí tỉ. Yamazaki một lần nữa đưa sếp về nhà. Đã khuya, mưa lất phất ngoài trời, Yui mở cửa, mặc chiếc váy ngủ mỏng tang, lộ rõ đường cong cơ thể dưới ánh đèn vàng ấm áp. Cô ngỏ ý:
“Yamazaki-kun, muộn rồi, mưa nữa, anh ở lại qua đêm đi. Phòng khách có sofa, em trải thêm chăn là được. Em không muốn anh về nguy hiểm.”
Yamazaki đỏ mặt, nhưng gật đầu ngay. Anh biết mình không nên, nhưng cơ hội ở gần Yui khiến anh không thể từ chối.
Đêm ấy, sếp ngủ say như chết ở phòng ngủ. Yamazaki nằm trên sofa phòng khách, nhưng không ngủ được. Men rượu vẫn còn trong người, cộng thêm hình ảnh Yui trong chiếc váy ngủ mỏng manh cứ ám ảnh cậu. Cậu đứng dậy, định ra ban công hít thở, thì thấy Yui cũng đang ở đó – cô mặc áo khoác mỏng khoác ngoài, đứng nhìn mưa rơi.
Hai người nói chuyện. Rượu còn sót lại khiến cả hai buông thả hơn. Yui cười nhẹ:
“Chồng em… tửu lượng kém thật. Cảm ơn anh đã đưa anh ấy về.”
Yamazaki nhìn cô, giọng khàn khàn:
“Chị… chị đẹp quá. Em… em không kiềm được nữa.”
Không chờ Yui phản ứng, Yamazaki kéo lấy cô, hôn cô cuồng nhiệt. Yui giật mình, định đẩy ra, nhưng men rượu và sự khao khát bị dồn nén khiến cô đáp lại. Họ lao vào nhau ngay trên sofa phòng khách – nơi chồng Yui đang ngủ say chỉ cách một bức tường mỏng.
Yamazaki kéo váy ngủ Yui lên, để lộ chiếc quần lót ren mỏng. Anh kéo xuống, cúi đầu liếm lồn cô – lồn ướt át từ lúc nào, nước dâm chảy ra ướt đẫm đùi. Yui rên khẽ, tay bấu chặt tóc cậu:
“Yamazaki… không được… chồng em ở ngay kia…”
Nhưng cô không đẩy ra. Yamazaki đứng dậy, cởi quần, con cặc cương cứng bật ra – to lớn, gân guốc. Cậu đút thẳng vào lồn Yui một phát. Lồn cô khít khao, nóng ran, siết chặt lấy cậu ngay lập tức. Yui rên lớn, nhưng cố kìm tiếng, hai chân quấn chặt hông cậu:
“Mạnh nữa… Yamazaki… đụ chị mạnh đi… chị sướng quá…”
Yamazaki dập liên hồi, từng cú thúc sâu đến tận cùng. Yui lên đỉnh lần đầu tiên – cơ thể run rẩy, nước dâm tuôn ra ướt đẫm sofa. Cậu không dừng lại, lật cô nằm sấp, đâm từ phía sau, tay bóp mông cô mạnh mẽ. Yui rên rỉ dâm đãng:
“Đúng rồi… đụ chị như thế… chị nghiện con cặc em rồi… bắn vào trong chị đi…”
Yamazaki gầm lên, bắn tinh ngập lồn Yui – từng đợt nóng hổi tràn đầy, chảy ra ngoài dọc đùi cô. Nhưng cậu vẫn cứng ngắc, tiếp tục dập, khiến Yui lên đỉnh lần thứ hai, lần thứ ba… Họ làm tình cuồng nhiệt ngay trong phòng khách – nơi chồng Yui vẫn ngủ say, không hề hay biết.
Sáng hôm sau, cả hai thức dậy trong im lặng. Yui đỏ mặt, chỉnh lại quần áo, thì thầm:
“Chỉ lần này thôi… đừng nói với ai. Em… em xin lỗi.”
Yamazaki gật đầu, nhưng ánh mắt cậu đầy khao khát. Cậu biết, và Yui cũng biết – “lần này” sẽ không phải lần cuối.
Yui tự nhủ: chỉ một lần thôi, rồi chấm dứt. Nhưng khoái cảm mà Yamazaki mang lại – con cặc to lớn, sức bền kinh hoàng, những cú thúc mạnh mẽ khiến cô lên đỉnh liên tục – luôn quanh quẩn trong tâm trí cô. Mỗi đêm chồng ôm cô ngủ, cô lại nhớ đến Yamazaki, nhớ đến tinh dịch nóng hổi ngập lồn mình, nhớ đến tiếng rên không kìm được.
Một ngày nọ, chồng Yui phải đi công tác xa ba ngày. Yui ở nhà một mình, lòng trống rỗng. Cô thầm cầu nguyện: “Giá mà… được gặp lại cậu ấy…”
Và như có phép màu, tiếng chuông cửa reo lên. Yui ra mở cửa, tim đập thình thịch. Yamazaki đứng đó, mỉm cười – nụ cười vừa dịu dàng vừa đầy dục vọng.
“Chị… em… em nhớ chị quá. Chị có muốn… tiếp tục không?”
Yui không nói gì. Cô chỉ kéo cậu vào nhà, đóng cửa lại, rồi hôn cậu cuồng nhiệt. Họ lao vào nhau ngay phòng khách – Yui cởi hết quần áo, nằm ngửa trên sofa, dạng rộng chân:
“Đụ chị đi… Yamazaki… chị không chịu nổi nữa… chị cần con cặc em…”
Yamazaki đút thẳng vào, dập mạnh mẽ. Yui rên lớn, không còn kìm nén:
“Mạnh nữa… đụ chị nát lồn đi… chị nghiện em rồi… bắn vào trong chị… chị muốn đầy lồn tinh trùng em…”
Họ làm tình suốt ba ngày chồng Yui vắng nhà. Từ phòng khách sang phòng bếp, phòng tắm, rồi lên giường ngủ của vợ chồng cô. Yamazaki đụ cô mọi tư thế – doggy trên bàn ăn, cưỡi ngựa trên ghế sofa, đứng dựa tường trong phòng tắm. Yui lên đỉnh liên tục, rên rỉ dâm đãng:
“Yamazaki… chị yêu con cặc em… đụ chị mãi đi… đừng dừng…”
Yamazaki bắn tinh ngập lồn cô hết lần này đến lần khác – không bao, để tinh dịch tràn đầy, chảy lênh láng. Yui ôm chặt lấy cậu, thì thầm:
“Chị… chị không muốn dừng lại… chị nghiện em rồi…”
Khi chồng Yui sắp về, Yamazaki rời đi. Yui tắm rửa sạch sẽ, xóa hết dấu vết, nhưng trong lòng cô đã thay đổi mãi mãi. Cô vẫn yêu chồng, vẫn cố gắng làm một người vợ tốt, nhưng mỗi khi chồng ôm cô, cô lại nhớ đến Yamazaki – nhớ đến khoái cảm dữ dội ấy, nhớ đến tinh dịch nóng hổi ngập lồn mình.
Và Yamazaki, dù biết sai trái, vẫn không thể dừng lại. Cậu nhắn tin cho Yui mỗi khi chồng cô đi vắng: “Chị… em nhớ chị. Mở cửa cho em nhé.”
Yui nhìn tin nhắn, tay run run, rồi mỉm cười – nụ cười vừa hạnh phúc vừa tội lỗi. Cô biết mình đã sa ngã, nhưng cô không muốn quay đầu. Cô mở cửa, chờ đợi cậu – chờ đợi những khoảnh khắc cấm kỵ, đầy khoái lạc, mà chỉ hai người họ biết.
Từ đó, ngôi nhà hạnh phúc của vợ chồng Meguri và Akagi… đã có thêm một bí mật không ai hay – một bí mật dâm đãng, cuồng nhiệt, và không thể dừng lại. Yui vẫn là người vợ dịu dàng bề ngoài, nhưng bên trong, cô đã thuộc về Yamazaki – và cô chấp nhận điều đó, dù biết rằng một ngày nào đó, mọi thứ sẽ vỡ lở. Nhưng lúc này, cô chỉ muốn tiếp tục – tiếp tục được đụ, được lấp đầy, được lên đỉnh trong vòng tay của người đàn ông đã đánh thức dục vọng ngủ quên trong cô.