Asano bị sa thải sau khi phải chịu trách nhiệm cho việc làm lộ thông tin quan trọng của công ty. Không một nơi nào dám nhận anh vì lý lịch xấu, cuối cùng anh chỉ còn cách làm công việc dọn dẹp vệ sinh để kiếm sống qua ngày.
Hôm nay, Asano được phân công đến dọn vệ sinh tại chính công ty cũ của mình, thay cho đồng nghiệp vắng mặt. Khi bước vào tòa nhà quen thuộc, anh gặp lại sếp cũ – quản lý Tina Nanami. Cô vẫn đối xử với anh rất tốt, mỉm cười hỏi han và khích lệ anh như ngày nào.
Nhưng những tên đồng nghiệp cũ thì khác hẳn. Họ cố tình nói xấu anh ngay trước mặt, cười nhạo và kể lại chuyện anh bị đuổi việc với giọng điệu khinh miệt. Thậm chí họ còn tiết lộ rằng chính Tina Nanami là người đã chủ động đẩy hết trách nhiệm lên đầu Asano để bảo vệ bản thân và khiến anh bị sa thải.

Asano sôi máu. Quá tức giận và uất ức, anh không còn kiểm soát được bản thân. Khi Tina Nanami gọi anh vào phòng làm việc riêng để nói chuyện, anh lao tới, đè cô xuống bàn, xé toạc áo sơ mi và chiếm lấy cơ thể cô một cách thô bạo. Tina giãy giụa, khóc lóc van xin, nhưng Asano vẫn tiếp tục, dùng cơn giận để trút hết lên người cô.
Một thời gian sau, Asano vô tình nghe được cuộc trò chuyện thật sự của đám đồng nghiệp cũ. Hóa ra họ đã nói dối. Tina Nanami không những không đẩy lỗi cho anh, mà còn cố gắng bảo vệ anh đến cùng, thậm chí suýt mất việc vì bênh vực anh trước ban lãnh đạo.
Những lời ấy như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Asano. Anh nhận ra mình đã làm chuyện không thể tha thứ với người duy nhất vẫn tin tưởng và giúp đỡ anh. Cảm giác day dứt và xấu hổ giúp anh tỉnh ngộ. Anh quyết tâm thay đổi, bắt đầu tìm việc làm mới một cách nghiêm túc.
Sau bao nhiêu cố gắng và kiên trì, Asano cuối cùng cũng được một công ty nhận vào làm. Vừa nhận được tin vui, anh chưa kịp vui mừng thì Tina Nanami đã xuất hiện trước mặt. Cô mỉm cười dịu dàng, ánh mắt vẫn ấm áp như ngày nào:
“Chúc mừng em, Asano. Em đã cố gắng rất nhiều. Chị biết em sẽ làm được.”
Asano đứng im, nước mắt lăn dài. Anh cúi đầu, giọng run run:
“Chị Tina… em… em xin lỗi… em đã làm chuyện không thể tha thứ với chị…”
Tina Nanami nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh, giọng ấm áp:
“Chị tha thứ cho em rồi. Quan trọng là em đã nhận ra và thay đổi. Chị vẫn tin em sẽ trở thành người tốt.”
Asano khóc như một đứa trẻ. Anh biết mình đã mắc sai lầm lớn, nhưng cũng biết rằng mình còn cơ hội để sửa chữa và bắt đầu lại.
Từ đó, Asano làm việc chăm chỉ hơn bao giờ hết. Còn Tina Nanami, dù bị tổn thương, vẫn lặng lẽ dõi theo và ủng hộ anh từ xa – như một người chị, một người bạn, và là người đã từng cứu vớt anh khỏi vực thẳm.