Miu Shiromine, 26 tuổi, là một y tá trẻ xinh đẹp tại bệnh viện lớn ở Tokyo. Với gương mặt thanh tú, đôi mắt to long lanh và thân hình cân đối – cặp vú căng tròn, eo thon, cặp mông tròn trịa – cô luôn được bệnh nhân và đồng nghiệp yêu mến. Nhưng một sai lầm nhỏ đã thay đổi tất cả.
Trong ca trực đêm, do mệt mỏi và thiếu tập trung, Miu đã tiêm nhầm loại thuốc giảm đau mạnh hơn quy định cho một bệnh nhân nam trung niên tên Tanaka. Hậu quả là Tanaka bị phản ứng phụ nặng: huyết áp tụt, tim đập loạn, phải nằm viện thêm gần hai tuần để theo dõi và điều trị. Tanaka không phải người thường – hắn là một tay anh chị xã hội đen khét tiếng trong khu vực, chuyên thu nợ và bảo kê các sòng bạc ngầm.
Khi biết sự thật, Tanaka không báo cáo lên bệnh viện. Hắn chỉ cười nham nhở, gọi Miu vào phòng riêng một mình:
“Cô y tá xinh đẹp… cô làm tôi suýt chết đấy. Nhưng tôi không thích rắc rối. Cô muốn giữ việc, giữ bằng cấp, thì phải chịu trách nhiệm.”
Miu tái mặt, nước mắt lăn dài:
“Tôi… tôi xin lỗi… tôi sẽ xin lỗi gia đình ông, tôi sẽ đền bù…”
Tanaka cười lớn, tay nắm lấy cổ tay cô:
“Đền bù? Tôi không cần tiền. Tôi cần cô chăm sóc tôi… đặc biệt. Trong suốt thời gian tôi nằm đây, cô phải đến mỗi ngày, làm mọi thứ tôi muốn. Không chỉ chích thuốc, mà còn… phục vụ tôi. Nếu không, tôi sẽ kể hết cho bệnh viện, cho báo chí, cho cả gia đình cô. Cô muốn mất việc, mất tương lai không?”
Miu run rẩy, nhưng cô không có lựa chọn. Cô gật đầu, giọng lạc đi:
“Được… tôi sẽ làm… nhưng đừng nói với ai…”
Từ hôm đó, mỗi ca trực của Miu trở thành ác mộng. Ban ngày, cô vẫn là y tá tận tâm, dịu dàng. Nhưng khi đêm xuống, hoặc khi phòng bệnh vắng người, Tanaka gọi cô vào. Hắn bắt cô quỳ xuống, ngậm lấy con cặc hắn – to lớn, gân guốc, mùi đàn ông nồng nặc. Miu khóc, nhưng vẫn phải bú, phải liếm, phải nuốt tinh khi hắn bắn vào miệng cô.
Rồi hắn đòi hơn. Hắn kéo cô lên giường bệnh, xé áo blouse, kéo váy cô lên, đút cặc vào lồn cô ngay trong phòng bệnh. Lồn Miu khít khao, dù cô khóc nhưng vẫn ướt át. Tanaka dập mạnh mẽ, từng cú thúc sâu đến tận cùng:
“Lồn cô chặt quá… y tá xinh đẹp… đụ cô sướng thật…”
Miu rên rỉ, cố kìm tiếng, nhưng khoái cảm lạ lùng ập đến. Cô lên đỉnh lần đầu tiên – cơ thể run rẩy, nước dâm tuôn ra ướt đẫm ga giường bệnh. Tanaka cười đê tiện, bắn tinh ngập lồn cô:
“Từ nay cô là của tôi. Mỗi ngày tôi muốn, cô phải đến. Không được từ chối.”
Miu khóc, nhưng cơ thể cô đã phản bội. Cô nghiện cảm giác bị lấp đầy bởi con cặc to lớn ấy, nghiện những lần lên đỉnh mà chồng cô chưa từng mang lại.
Trước ngày xuất viện, Tanaka gọi thêm đại ca của mình – một gã đàn ông cao lớn, mặt sẹo, tên là Yamamoto – đến “thăm”. Yamamoto nhìn Miu bằng ánh mắt thèm khát:
“Đẹp thật… Tanaka, mày giữ được cô y tá này à?”
Tanaka cười, kéo Miu vào phòng bệnh, khóa cửa. Hai gã đàn ông thay phiên chiếm lấy cô. Tanaka đút cặc vào lồn cô từ phía trước, Yamamoto từ phía sau đút vào hậu môn cô (lần đầu tiên cô bị như vậy). Miu khóc, rên rỉ:
“Không… đau quá… đừng… đừng cùng lúc…”
Nhưng cơ thể cô lại lên đỉnh liên tục – lồn co bóp, hậu môn siết chặt, nước dâm chảy lênh láng. Hai gã bắn tinh ngập lồn và hậu môn cô, rồi tiếp tục, khiến cô lên đỉnh không đếm nổi.
Sau khi xuất viện, Tanaka vẫn quay lại bệnh viện, đòi “kiểm tra sức khỏe”. Miu không thể từ chối. Cô biết mình đã sa ngã, nhưng cô nghiện – nghiện con cặc to lớn của Tanaka, nghiện khoái cảm bị chiếm đoạt trong bệnh viện, nghiện tinh dịch nóng hổi ngập lồn mình.
Cô vẫn là y tá tận tâm ban ngày, vẫn cười dịu dàng với bệnh nhân, nhưng mỗi khi Tanaka gọi, cô lại lén vào phòng riêng, dang rộng chân đón nhận hắn – và đôi khi cả Yamamoto. Cô rên rỉ:
“Tanaka… đụ em mạnh nữa… em nghiện cặc anh rồi… bắn đầy lồn em đi…”
Và Tanaka cười đê tiện, biết rằng anh ta đã có được thứ anh ta muốn – không chỉ cơ thể Miu, mà cả sự cam chịu và nghiện ngập của cô. Miu vẫn làm việc, vẫn sống, nhưng trái tim và cơ thể cô đã thuộc về hắn – một mối quan hệ cấm kỵ, đầy dục vọng, và không có điểm dừng. Vì khoái cảm ấy… quá mạnh mẽ để từ bỏ.