XSexSub
👁️ 494

Hiếp dâm thư ký riêng của sếp tổng

★ Himawari Yuzuki

Saito là một nhân viên văn phòng bình thường đến mức tầm thường: năng lực yếu kém, công việc lúc nào cũng mắc lỗi, liên tục bị cấp trên mắng mỏ trước mặt mọi người. Anh ta sống lặng lẽ ở góc bàn, ít nói, ít bạn bè, nhưng trong đầu lại luôn cháy bỏng một giấc mộng điên rồ – Himawari Yuzuki, nữ thư ký xinh đẹp nhất công ty, người mà ai cũng gọi là “nữ thần văn phòng”.
Himawari không chỉ đẹp – cô ấy là tuyệt tác. Mái tóc dài đen nhánh óng ả, đôi mắt to tròn long lanh, làn da trắng mịn không tì vết, thân hình cong cong hoàn hảo núp dưới lớp áo sơ mi trắng bó sát và chân váy bút chì ôm sát vòng eo thon. Mỗi khi cô bước qua hành lang, mùi hương nước hoa nhẹ nhàng lan tỏa, khiến cả đám đàn ông trong công ty phải ngoái nhìn, nuốt nước bọt. Nhưng Himawari không kiêu kỳ; cô chăm chỉ, tận tâm, luôn mỉm cười lịch sự với mọi người, kể cả với những kẻ như Saito – người mà cô chỉ biết mặt chứ chưa từng nói chuyện quá ba câu.
Saito biết rõ khoảng cách giữa mình và cô ấy. Anh ta chỉ là một kẻ vô dụng, lương thấp, ngoại hình bình thường, không tài năng, không tham vọng. Còn Himawari là thư ký riêng của giám đốc, được trọng vọng, sắp được thăng chức, và chắc chắn sẽ có một tương lai rực rỡ bên cạnh một người đàn ông xứng tầm. Saito không có cửa. Không bao giờ.
Nhưng chính vì thế, giấc mơ của anh ta càng trở nên đen tối hơn. Mỗi đêm về nhà, Saito nằm trên chiếc giường đơn, tay vuốt ve con cặc cương cứng, tưởng tượng cảnh mình đè Himawari xuống bàn làm việc, xé toạc lớp áo sơ mi, bóp mạnh cặp vú căng tròn, rồi đút sâu vào lồn cô ấy – lồn mà anh ta tin chắc là hồng hào, khít khao và chưa từng bị ai chạm đến một cách thô bạo. Anh ta tưởng tượng tiếng rên rỉ của cô, tưởng tượng cô cầu xin tha thứ rồi dần dần quấn lấy anh ta, trở thành nô lệ tình dục riêng. Những hình ảnh ấy khiến anh ta xuất tinh liên tục, nhưng sau đó chỉ còn lại sự trống rỗng và oán hận.
Rồi một ngày, Saito quyết định: anh ta sẽ không chờ đợi phép màu nữa. Anh ta sẽ “hấp diêm” Himawari Yuzuki – biến nữ thần ấy thành của riêng mình, bằng mọi giá, dù phải dùng cách bẩn thỉu nhất.
Saito bắt đầu theo dõi cô. Anh ta ghi chép lịch trình: giờ tan làm, con đường cô hay đi về, quán cà phê cô hay ghé, thậm chí cả địa chỉ nhà riêng mà anh ta lén lấy được từ hồ sơ nội bộ. Anh ta mua thuốc mê dạng bột không mùi, học cách pha vào nước, học cách dùng kim tiêm nhỏ để khống chế nếu cần. Anh ta chuẩn bị một căn phòng bí mật ở ngoại ô – nơi không ai tìm thấy.
hiep-dam-thu-ky-rieng-cua-sep-tong
Cơ hội đến vào một tối muộn. Himawari tăng ca một mình trong phòng giám đốc, chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp sáng mai. Saito giả vờ quay lại lấy đồ quên, gõ cửa lịch sự:
“Chị Himawari, em quên USB ở bàn họp, chị cho em vào lấy nhé?”
Cô mỉm cười, mở cửa. Saito bước vào, tay cầm chai nước suối “mua sẵn” mà anh ta đã pha thuốc từ trước. “Chị làm khuya quá, uống nước đi ạ.”
Himawari không nghi ngờ, uống một ngụm lớn. Chỉ vài phút sau, mắt cô mờ đi, cơ thể mềm nhũn, ngã vào vòng tay Saito. Anh ta ôm chặt lấy cô, hít hà mùi hương từ mái tóc, tay lén lút vuốt ve eo thon. “Cuối cùng… em cũng có chị rồi.”
Saito đưa Himawari về căn phòng bí mật. Anh ta cởi hết quần áo cô, trói tay chân cô vào giường, rồi đứng ngắm nghía thân thể hoàn mỹ ấy dưới ánh đèn mờ. Cặp vú tròn trịa, núm vú hồng hào, vòng eo nhỏ nhắn, cái lồn múp mạp khép hờ với lớp lông mỏng manh – tất cả đều đẹp hơn cả tưởng tượng của anh ta.
Khi Himawari tỉnh dậy, cô hoảng loạn, cố vùng vẫy:
“Saito?! Anh… anh làm gì vậy?! Thả tôi ra ngay!”
Nhưng Saito chỉ cười nhạt, đưa điện thoại lên quay video:
“Chị ngoan ngoãn đi, nếu không video này sẽ đến tay giám đốc, đến tay gia đình chị, đến tay tất cả mọi người. Chị muốn mất hết chứ?”
Himawari khóc, van xin, nhưng vô ích. Saito đè lên người cô, ngậm lấy núm vú, mút mạnh đến đỏ ửng. Tay anh ta luồn xuống, vuốt ve khe lồn, ngón tay trượt vào trong cảm nhận sự ấm áp khít khao. Himawari cắn môi, cố kìm tiếng rên, nhưng cơ thể lại phản bội – lồn cô bắt đầu ướt át.
Saito đút con cặc vào, đẩy mạnh một phát. Himawari hét lên vì đau lẫn sướng, mắt trợn trắng. Anh ta dập liên hồi, không thương tiếc, thì thầm vào tai cô:
“Chị là của em rồi… nữ thần văn phòng giờ chỉ phục vụ mỗi em thôi.”
Từ đó, Himawari trở thành nô lệ tình dục bí mật của Saito. Ban ngày, cô vẫn là nữ thư ký hoàn hảo, mỉm cười với mọi người. Nhưng mỗi tối, hoặc mỗi khi Saito nhắn tin, cô phải lén lút đến căn phòng ấy, quỳ xuống bú cặc anh ta, dang rộng chân để anh ta đụ đến kiệt sức. Anh ta bắt cô mặc nội y hở hang, đút sextoy rung vào lồn suốt giờ làm việc, bật remote mỗi khi anh ta muốn thấy cô run rẩy trong phòng họp.
Himawari ban đầu còn chống cự, còn khóc lóc, nhưng dần dần, khoái cảm dữ dội mà Saito mang lại – những cú thúc sâu, những lần bắn tinh ngập lồn – khiến cô nghiện. Cô bắt đầu chủ động: khi Saito chưa gọi, cô đã nhắn tin “Em… em muốn gặp anh tối nay”, rồi quỳ xuống cửa phòng, dang chân cầu xin được đụ.
Saito cười đắc thắng. Kẻ vô dụng ngày nào giờ đã sở hữu nữ thần mà cả công ty thèm khát. Và anh ta biết, Himawari Yuzuki sẽ không bao giờ thoát khỏi anh ta nữa – vì sâu thẳm trong lòng, cô đã thuộc về anh ta hoàn toàn.