Miu Shiromine và Satou sắp kết hôn sau bao năm hẹn hò. Để mừng lễ đính hôn đồng thời cũng là dịp chia tay công ty của Miu – cô sắp nghỉ việc để theo chồng về quê – cả phòng ban đề nghị tổ chức một chuyến du lịch ngắn ngày. Mọi người đồng ý để Miu chọn địa điểm vì cô là nhân vật chính, và Miu đã chọn một nhà trọ suối nước nóng hẻo lánh nằm sâu trong núi, giá cả phải chăng đến mức bất ngờ.
Satou nhìn bảng giá trên website, hơi nhíu mày:
“Em yêu, sao em lại chọn chỗ này? Rẻ thế này… anh tưởng em muốn đi đâu sang trọng hơn chứ?”
Miu chỉ cười nhẹ, né tránh ánh mắt anh:
“Em thích yên tĩnh thôi. Ở đây có suối nước nóng riêng, không khí trong lành, hợp để thư giãn trước khi kết hôn mà.”
Satou gật gù, không hỏi thêm. Anh không hề biết sự thật đằng sau lựa chọn ấy.
Từ ngày mới vào công ty, Miu đã đem lòng yêu thầm trưởng phòng – một người đàn ông chững chạc, đã có gia đình, luôn nghiêm khắc nhưng lại rất quan tâm cấp dưới. Cô từng cố gắng kìm nén, nhưng tình cảm ấy không bao giờ nguôi ngoai. Cuối cùng, để quên đi, Miu chấp nhận lời tỏ tình của Satou – một đồng nghiệp hiền lành, tốt bụng, dù trái tim cô chưa thực sự thuộc về anh. Nhà trọ suối nước nóng này chính là nơi Miu và trưởng phòng từng dừng chân trong một chuyến công tác cách đây hai năm. Họ chỉ ở một đêm, không xảy ra gì ngoài những cuộc trò chuyện khuya khoắt bên suối, nhưng ký ức ấy vẫn cháy bỏng trong lòng Miu như một vết bỏng không lành.
Chuyến đi bắt đầu. Nhóm khoảng tám người, bao gồm trưởng phòng và vài đồng nghiệp thân thiết. Ban ngày họ tắm suối nước nóng, ăn uống, chụp ảnh. Tối đến, cả nhóm quây quần nướng thịt, uống rượu sake ấm nóng. Không khí vui vẻ, tiếng cười vang vọng trong căn nhà gỗ yên tĩnh.
Rồi trưởng phòng nhận cuộc gọi từ vợ. Anh bước ra hiên nhà, giọng trầm xuống. Mọi người không nghe rõ, nhưng khi anh quay vào, mặt tái mét, mắt đỏ hoe. Vợ anh đề nghị ly hôn – sau bao năm cãi vã, bà ấy không chịu nổi nữa. Trưởng phòng ngồi im lặng một góc, ly rượu trên tay run run.
Miu nhìn anh, tim thắt lại. Cô biết nỗi đau ấy. Và cô cũng biết, đây có lẽ là cơ hội cuối cùng – cơ hội để cô trao hết tình yêu mà mình đã giấu kín bấy lâu, trước khi chính thức trở thành vợ người khác.
Khi mọi người đã say khướt và về phòng ngủ, Miu lặng lẽ nhắn tin cho trưởng phòng:
“Trưởng phòng… anh ra suối một lát được không? Em muốn nói chuyện.”

Anh do dự, nhưng vẫn đi theo. Dưới ánh trăng mờ ảo bên bờ suối nước nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút, Miu tiến lại gần, giọng run run:
“Em biết anh đang buồn… em chỉ muốn… an ủi anh một chút thôi.”
Cô chủ động ôm lấy anh, môi chạm môi. Trưởng phòng giật mình, định đẩy ra, nhưng bàn tay Miu đã luồn vào áo anh, vuốt ve lồng ngực rắn chắc. Cô thì thầm:
“Chỉ một đêm thôi… sau này em sẽ lấy chồng, anh sẽ ly hôn… chúng ta sẽ không còn cơ hội nữa. Hãy để em… yêu anh lần cuối.”
Không thể cưỡng lại, trưởng phòng ôm chặt lấy cô. Họ hôn nhau cuồng nhiệt dưới màn sương mù, quần áo rơi dần xuống bờ suối. Trưởng phòng đè Miu xuống thảm cỏ ẩm ướt, cởi bỏ hết lớp vải cuối cùng, rồi đút sâu vào trong lồn cô – lồn ướt át từ lâu vì khao khát. Miu rên rỉ lớn tiếng, không còn sợ ai nghe thấy:
“Trưởng phòng… sâu nữa… em chờ ngày này lâu lắm rồi…”
Họ làm tình suốt đêm ấy. Từ bờ suối sang phòng tắm riêng của nhà trọ, rồi lén lút về phòng anh khi mọi người đã ngủ say. Satou ngủ say trong phòng bên cạnh, không hề hay biết vợ sắp cưới của mình đang quấn lấy người đàn ông khác, rên rỉ dưới những cú thúc mạnh mẽ. Trưởng phòng bắn tinh ngập lồn Miu lần này đến lần khác, tay bóp chặt cặp vú cô đến đỏ ửng, cắn nhẹ lên cổ để lại dấu răng.
Mỗi đêm trong suốt chuyến du lịch, họ đều tìm cách lén lút gặp nhau: lúc thì trong phòng tắm chung khi mọi người đi ngủ, lúc thì ra suối lúc nửa đêm, lúc thì giả vờ “thảo luận công việc” trong phòng họp nhỏ của nhà trọ. Miu chủ động hơn bao giờ hết – cô quỳ xuống bú cặc anh đến khi nước bọt chảy dài, ngồi lên cưỡi anh cuồng nhiệt, thậm chí dang rộng chân ngay trong phòng tắm hơi nước nóng để anh đụ từ phía sau. Mỗi lần anh xuất tinh vào trong, Miu đều siết chặt lấy anh, thì thầm:
“Em yêu anh… dù mai sau em có lấy chồng… em vẫn sẽ nhớ anh mãi…”
Trưởng phòng không nói gì, chỉ ôm chặt cô hơn, như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng.
Chuyến đi kết thúc. Mọi người trở về thành phố, Satou vẫn vui vẻ nắm tay Miu, không hề nghi ngờ gì. Miu mỉm cười dịu dàng với anh, nhưng trong lòng cô, ký ức về những đêm cuồng nhiệt bên trưởng phòng vẫn cháy bỏng. Cô biết, sau đám cưới, cô sẽ cố gắng làm một người vợ tốt – nhưng trái tim cô, và cơ thể cô, đã mãi mãi để lại một phần ở nhà trọ suối nước nóng hẻo lánh ấy.
Và trưởng phòng, dù sắp ly hôn, dù tương lai còn mơ hồ, cũng biết rằng anh sẽ không bao giờ quên được Miu Shiromine – người phụ nữ đã trao hết tình yêu cho anh trong những ngày cuối cùng trước khi thuộc về người khác.