Asami Mizuhata và Yumi từng là đôi bạn thân thiết nhất xóm, như chị em ruột. Họ hay sang nhà nhau tâm sự, chia sẻ mọi chuyện lớn nhỏ trong cuộc sống. Chồng Yumi – một người đàn ông lớn hơn vợ đến hai mươi tuổi – tính tình cổ hủ, ít nói, không giỏi giao tiếp, lúc nào cũng giữ vẻ mặt nghiêm nghị. Ông ta không thích vợ đi chơi xa, càng không ưa những chuyến du lịch “vô bổ” mà ông cho là lãng phí thời gian và tiền bạc.
Khi Asami rủ Yumi tham gia chuyến du lịch ba ngày hai đêm bằng xe buýt – một tour giá rẻ để thư giãn, ngắm cảnh – Yumi hào hứng đồng ý ngay. Nhưng chồng cô kiên quyết phản đối, thậm chí còn cãi vã lớn. Yumi vẫn lén đi theo Asami, nghĩ rằng chỉ vài ngày thôi, chồng sẽ nguôi ngoai. Ai ngờ, trên đường về, chiếc xe buýt gặp tai nạn nghiêm trọng. Asami chỉ bị vài vết xước nhẹ, nhưng Yumi bị chấn thương sọ não nặng, rơi vào hôn mê sâu, nằm liệt giường tại bệnh viện, ý thức hoàn toàn mất đi. Bác sĩ nói khả năng tỉnh lại rất mong manh.
Asami sống trong dằn vặt khôn nguôi. Dù không phải lỗi của cô, nhưng chính cô là người rủ rê, chính cô đã thuyết phục Yumi đi cùng. Mỗi đêm, Asami đều thức trắng, nghĩ về nụ cười vô tư của Yumi trước khi lên xe, rồi lại khóc nức nở vì hối hận. Cô không dám đến thăm Yumi thường xuyên vì sợ nhìn thấy thân hình bất động ấy – nó như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sai lầm của mình.
Nhà chồng Yumi giờ đây bừa bộn kinh khủng: bát đĩa chất đống, quần áo vương vãi, bụi bám dày trên sàn. Ông chồng già sống lặng lẽ, không biết chăm sóc bản thân, càng không biết cách dọn dẹp suốt ngày bị biết buồn chán lên cơn nứng cặc thì mở phim sex Vietsub ra xem để thủ dâm. Thấy vậy, Asami không đành lòng. Cô bắt đầu sang nhà hàng ngày, lặng lẽ lau chùi, nấu cơm, giặt giũ – như một cách chuộc lỗi thầm lặng.
Lần đầu tiên Asami sang giúp, cô cảm nhận rõ ràng ánh mắt của ông chồng già đang dán chặt vào mình. Khi cô cúi xuống nhặt đồ, áo thun trễ cổ để lộ khe ngực; khi cô lau bàn, váy ngắn hơi xô lên để lộ đùi trắng mịn. Ông ta không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm, ánh mắt đục ngầu đầy dục vọng. Asami rùng mình, vội vàng chạy vào phòng tắm để lau dọn, hy vọng tránh được ông ta.

Nhưng ông chồng già theo vào. Cửa phòng tắm khép lại, ông ta tiến sát, bàn tay thô ráp đặt lên eo cô, giọng khàn khàn:
“Asami… cô biết không, từ ngày Yumi nằm viện, tôi không còn ai bên cạnh… Cô đẹp lắm… giống Yumi ngày xưa…”
Asami hoảng loạn, đẩy mạnh ông ta ra:
“Đừng! Ông… ông làm gì vậy?! Tôi chỉ sang giúp thôi!”
Cô chạy vội ra khỏi nhà, tim đập thình thịch, vừa sợ hãi vừa xấu hổ. Về đến nhà mình, Asami ngồi sụp xuống sàn, nước mắt lăn dài. Cô nghĩ về Yumi nằm bất động, nghĩ về người chồng già cô đơn, bị bỏ lại một mình với nỗi đau mất vợ. Ông ta đáng thương biết bao. Và cô – người gây ra bi kịch này – lại đang trốn tránh trách nhiệm.
Hôm sau, dù biết rõ rủi ro, Asami vẫn sang nhà Yumi. Cô mặc chiếc váy rộng hơn, áo kín đáo hơn, nhưng trong lòng đã chuẩn bị tinh thần. Ông chồng già đón cô bằng ánh mắt đói khát, không giấu diếm. Lần này, khi Asami đang lau bàn ăn, ông ta lại tiến lại gần từ phía sau, ôm chặt lấy cô, bàn tay luồn vào áo vuốt ve ngực.
Asami run rẩy, nhưng không đẩy ra ngay. Cô thì thầm, giọng lạc đi:
“Tôi… tôi chỉ muốn chuộc lỗi… vì Yumi…”
Ông ta không nói gì, chỉ kéo cô vào phòng ngủ – căn phòng từng là của ông và Yumi. Ông đẩy Asami nằm xuống giường, cởi bỏ quần áo cô một cách thô bạo nhưng đầy khao khát. Asami nhắm mắt, để mặc ông ta. Khi ông đút con cặc già nua nhưng vẫn cứng ngắc vào trong lồn cô, Asami cắn môi, cố kìm tiếng rên. Ông dập mạnh mẽ, như trút hết nỗi cô đơn, nỗi đau mất vợ lên cơ thể cô. Asami đau, nhưng cũng dần cảm nhận được khoái cảm lạ lùng – sự chiếm hữu thô ráp ấy khiến cô quên đi phần nào cảm giác tội lỗi.
Từ hôm đó, Asami vẫn sang nhà hàng ngày. Ban đầu chỉ dọn dẹp, nấu ăn, nhưng dần dần, ông chồng già kéo cô vào phòng ngủ mỗi lần cô đến. Ông đụ cô trên giường của Yumi, trong phòng tắm, thậm chí ngay trên ghế sofa nơi Yumi từng ngồi xem tivi. Asami không còn chống cự nữa. Cô để ông ta bóp vú, cắn cổ, đâm sâu vào lồn mình đến khi tinh dịch tràn đầy. Mỗi lần xuất tinh, ông ta thì thầm:
“Cảm ơn cô… Asami… cô cứu tôi…”
Asami không trả lời, chỉ nằm im, nước mắt lăn dài. Cô tự nhủ đây là cách chuộc lỗi – dùng cơ thể mình để bù đắp cho nỗi cô đơn của người đàn ông đáng thương ấy. Nhưng sâu thẳm, cô biết mình đang sa đọa. Mỗi lần về nhà, lồn vẫn còn rỉ tinh dịch của ông ta, Asami lại nhìn ảnh Yumi và thì thầm:
“Chị ơi… em xin lỗi… em sẽ tiếp tục… vì anh ấy… vì chị…”
Và ngày mai, cô vẫn sẽ sang nhà, vẫn dang rộng chân đón nhận ông chồng già – như một nghi thức chuộc tội không bao giờ kết thúc.