Yuzuru từng là ngôi sao sáng nhất đội bóng chày trường, cú ném của cậu có thể khiến cả khán đài đứng dậy reo hò. Nhưng chấn thương vai kinh hoàng đã cướp đi tất cả. Dù đã phẫu thuật và phục hồi chức năng, cậu không còn sức mạnh như xưa. Yuzuru đành rời vị trí tuyển thủ, chuyển sang làm quản lý đội – một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và cả những đêm thức trắng để chuẩn bị chiến thuật, thống kê, chăm sóc thiết bị. Cậu chấp nhận, nhưng trong lòng vẫn còn nỗi tiếc nuối không nguôi.
Kokoro Asano – cô gái xinh đẹp, dịu dàng với mái tóc dài đen nhánh và đôi mắt to tròn – đã yêu thầm Yuzuru từ những ngày cậu còn là tuyển thủ ngôi sao. Cô thường lén đứng ở khán đài, nhìn cậu ném bóng, tim đập thình thịch mỗi khi cậu cười rạng rỡ sau mỗi trận thắng. Nhưng Kokoro chưa bao giờ dám thổ lộ. Cô sợ bị từ chối, sợ phá hủy tình bạn mong manh giữa họ. Để quên đi tình cảm ấy, Kokoro bắt đầu hẹn hò với Makoto – một tuyển thủ hiện tại của đội, cao lớn, mạnh mẽ, và luôn tự tin trên sân. Makoto đối xử tốt với cô, nhưng Kokoro biết, trái tim mình chưa từng thực sự thuộc về anh ta.
Giải đấu quốc gia đang đến gần, công việc của quản lý đội trở nên ngập đầu: sắp xếp lịch tập, chuẩn bị dụng cụ, theo dõi sức khỏe cầu thủ, ghi chép thống kê trận đấu. Một quản lý khác đột ngột xin nghỉ vì lý do cá nhân, để lại Yuzuru gánh vác gần như toàn bộ. Dù cố gắng hết sức, cậu cũng bắt đầu kiệt sức – mắt thâm quầng, tay run khi cầm bảng thống kê.
Makoto nhìn thấy vậy, liền đề nghị: “Kokoro, em vào làm quản lý tạm thời giúp Yuzuru đi. Chỉ đến khi giải đấu kết thúc thôi. Em rảnh mà, lại quen biết mọi người trong đội.” Kokoro do dự, nhưng cuối cùng cũng gật đầu. Cô nghĩ, có lẽ được ở gần Yuzuru một chút cũng tốt – dù chỉ là công việc.
Những ngày đầu, Kokoro lúng túng vì chưa quen việc. Yuzuru tận tình hướng dẫn cô từng bước: cách ghi chép dữ liệu trận đấu, cách chăm sóc găng tay và giày của cầu thủ, cách phối hợp với huấn luyện viên. Cậu luôn nhẹ nhàng, kiên nhẫn, đôi khi còn pha trò để cô bớt căng thẳng. “Kokoro, em làm tốt lắm. Cảm ơn em nhiều nhé.” Những lời nói ấy, nụ cười ấm áp của Yuzuru khiến trái tim Kokoro loạn nhịp. Cô cố gắng tập trung vào công việc, nhưng mỗi lần tay chạm tay khi trao đồ dùng, mỗi lần cậu vô tình đứng sát để chỉ bảng thống kê, hơi thở ấm áp phả vào tai cô, Kokoro lại đỏ mặt, lồn khẽ co bóp vì kích thích.
Một buổi chiều, trời bất ngờ đổ mưa xối xả. Sân tập bị ngập, mọi người đã về hết. Thầy giáo phụ trách phòng tập, nghĩ không còn ai ở lại, đã khóa cửa phòng câu lạc bộ rồi rời đi. Kokoro và Yuzuru bị mắc kẹt bên trong. Mưa dội vào mái tôn ầm ầm, không gian nhỏ hẹp chỉ có hai người, không khí ẩm ướt và nóng bức vì thiếu thông gió.
Quần áo cả hai đều ướt sũng. Áo phông trắng của Kokoro dính chặt vào da thịt, để lộ rõ chiếc bra ren hồng nhạt và cặp vú căng tròn phập phồng theo nhịp thở. Váy ngắn của cô cũng ướt át, dính sát vào đùi, lộ đường cong mông tròn trịa. Yuzuru đứng dựa tường, cố gắng không nhìn, nhưng ánh mắt cậu vẫn vô thức lướt qua cơ thể cô – làn da trắng mịn lấp ló qua lớp vải ướt, núm vú hồng hào hiện rõ dưới lớp bra mỏng, và mùi hương cơ thể hòa lẫn mùi mưa khiến cậu không thể kiềm chế.
Kokoro nhận ra ánh mắt ấy. Cô khẽ cắn môi, tim đập thình thịch. Cô bước lại gần Yuzuru, giọng run run:
“Yuzuru… anh… anh lạnh không? Em… em thấy nóng quá…”
Yuzuru nuốt nước bọt, mắt dán chặt vào cặp vú cô đang phập phồng:
“Kokoro… em… em đẹp quá…”
Không ai nói thêm gì nữa. Yuzuru kéo Kokoro vào lòng, hôn cô cuồng nhiệt. Kokoro đáp lại ngay lập tức, hai tay vòng qua cổ cậu, lưỡi quấn lấy lưỡi. Cậu đẩy cô dựa tường, tay luồn vào áo, bóp mạnh cặp vú qua lớp bra. Kokoro rên khẽ, hông vô thức cọ vào con cặc đang cương cứng của cậu qua lớp quần.
Yuzuru kéo áo cô lên, cởi bra ra. Cặp vú căng tròn bật ra, núm vú hồng hào dựng đứng. Cậu cúi xuống ngậm lấy một bên, mút mạnh, tay kia bóp bên còn lại. Kokoro run rẩy, tay kéo khóa quần cậu xuống, nắm lấy con cặc cương cứng, vuốt ve:
“Yuzuru… em… em muốn anh… từ lâu lắm rồi…”
Yuzuru đẩy Kokoro nằm ngửa lên bàn dài trong phòng, kéo váy cô lên, xé nhẹ quần lót. Lồn cô hồng hào, ướt át, nước dâm chảy ra từ lúc bị hôn. Cậu quỳ xuống, liếm lồn cô – lưỡi liếm từ hột le xuống khe, đút sâu vào trong. Kokoro rên lớn, tay bấu chặt tóc cậu:
“Ư… Yuzuru… sướng quá… liếm mạnh nữa… em sắp ra rồi…”
Cô lên đỉnh, nước dâm tuôn ra ướt đẫm miệng cậu. Yuzuru đứng dậy, cầm con cặc cương cứng đút thẳng vào lồn cô một phát. Lồn Kokoro khít khao, siết chặt lấy cậu ngay lập tức. Cô hét lên khe khẽ, quấn chân quanh hông cậu:
“Sâu nữa… Yuzuru… đụ em mạnh đi… em muốn anh… muốn cặc anh…”
Yuzuru dập liên hồi, từng cú thúc sâu đến tận cùng. Kokoro lên đỉnh lần thứ hai, lần thứ ba… lồn co bóp dữ dội, nước dâm chảy lênh láng trên bàn. Yuzuru bắn tinh ngập bên trong cô – từng đợt nóng hổi tràn đầy, chảy ra ngoài dọc đùi. Nhưng cậu vẫn cứng ngắc, tiếp tục dập, khiến Kokoro rên rỉ không ngừng:
“Yuzuru… em yêu anh… đụ em mãi đi… đừng dừng…”
Họ làm tình suốt cơn mưa. Từ bàn sang sàn, rồi dựa tường, rồi Kokoro ngồi lên cưỡi cậu, lắc hông cuồng nhiệt. Yuzuru bắn tinh thêm hai lần nữa, lồn Kokoro đầy tinh dịch, sưng đỏ và tràn ngập. Khi mưa tạnh, cả hai nằm ôm nhau trên sàn, thở dốc.
Kokoro thì thầm vào tai cậu:
“Yuzuru… em không muốn quên anh nữa… em yêu anh…”
Yuzuru hôn lên trán cô, giọng khàn khàn:
“Anh cũng vậy… từ nay, anh sẽ không để em phải chờ nữa.”
Cơn mưa ấy không chỉ khiến họ mắc kẹt trong phòng câu lạc bộ, mà còn mở ra một chương mới – nơi tình yêu thầm kín của Kokoro cuối cùng cũng được đáp lại, và Yuzuru tìm thấy lại lý do để tiếp tục sống, không phải chỉ vì bóng chày, mà vì người con gái đã âm thầm yêu cậu suốt bao năm. Từ đó, mỗi buổi tập, mỗi trận đấu, Kokoro luôn ở bên Yuzuru – không chỉ là quản lý, mà còn là người yêu, là nguồn động lực để cậu vượt qua mọi chấn thương, mọi thất bại.
Và Makoto? Anh ta dần nhận ra Kokoro không còn thuộc về mình. Nhưng cậu không trách – vì cậu biết, trái tim cô từ đầu đã thuộc về Yuzuru. Chỉ là, giờ đây, cả hai đã không còn phải giấu giếm nữa.