Maki Hojo, 38 tuổi, đã kết hôn được 12 năm. Cuộc sống hôn nhân ban đầu từng ngọt ngào, nhưng giờ đây chỉ còn là sự nhạt nhẽo và lạnh lẽo. Chồng cô – một người đàn ông từng đẹp trai, cao ráo, cơ bắp săn chắc nhờ chơi thể thao – giờ đã trở nên béo phì, tóc rụng, bụng phệ, suốt ngày chỉ biết về nhà nằm dài xem TV hoặc lướt điện thoại. Anh không còn quan tâm đến ngoại hình, không còn tập gym, không còn chăm chút cho bản thân. Mỗi lần nhìn chồng, Maki chỉ thấy chán nản. Chuyện chăn gối giữa họ gần như không còn, những lần hiếm hoi cũng chỉ là vài phút vội vã, không cảm xúc, không khoái lạc. Maki vẫn đẹp – thân hình cân đối, cặp vú đầy đặn, eo thon nhỏ, cặp mông cong vểnh và làn da trắng mịn – nhưng cô cảm thấy mình như một bông hoa bị bỏ quên trong góc nhà, không ai ngắm, không ai hái.

Một buổi chiều mưa tầm tã, trên đường về nhà sau giờ làm, Maki nghe tiếng ai đó gọi tên mình:
“Maki… là cậu thật à?”
Cô quay lại, và đứng đó là Kuroda – người bạn thời thơ ấu, người từng cầu hôn cô cách đây hơn chục năm và bị từ chối. Ngày ấy, Kuroda chỉ là một cậu nhóc gầy gò, học giỏi nhưng nhút nhát. Giờ đây, anh đã hoàn toàn thay đổi: cao lớn, cơ bắp săn chắc, gương mặt góc cạnh nam tính, mái tóc cắt gọn gàng, bộ vest ôm sát toát lên vẻ thành đạt và tự tin. Anh mỉm cười, giọng trầm ấm:
“Lâu quá không gặp. Cậu… vẫn đẹp như ngày nào.”
Maki đỏ mặt, lòng bỗng dâng lên cảm giác lạ lùng. Cô rủ anh về nhà chơi, dù biết chồng đang ở nhà. Kuroda đồng ý ngay. Về đến nơi, chồng cô đang nằm dài trên sofa xem TV, chỉ gật đầu chào qua loa rồi quay đi. Maki dẫn Kuroda vào phòng khách, pha trà, trò chuyện. Trời mưa to hơn, sấm chớp đì đùng. Kuroda bị ướt sũng từ lúc chạy từ bến xe vào nhà.
Maki lấy khăn lau tóc cho anh, rồi nói:
“Anh ướt hết rồi. Để em lấy quần áo của chồng em cho anh thay.”
Cô vào phòng ngủ, lấy một bộ đồ thể thao của chồng – hơi chật với Kuroda vì anh cao to hơn. Khi cô quay lại, Kuroda đã cởi áo, để lộ thân hình cơ bắp săn chắc, ngực nở, bụng sáu múi rõ nét. Cô đưa đồ, nhưng vô tình liếc xuống dưới – Kuroda đang cởi quần, con cặc cậu bật ra khi cởi quần lót: to lớn, dài, gân guốc, đầu khấc bóng loáng dù chưa cương hoàn toàn.
Maki đứng chết trân, mắt dán chặt. Cô chưa từng thấy thứ gì to lớn và đẹp đẽ đến vậy. Con cặc của chồng cô nhỏ hơn nhiều, và đã lâu không còn khiến cô hứng thú. Kuroda nhận ra ánh mắt cô, cười nhẹ:
“Chị… nhìn gì thế?”
Maki đỏ mặt, quay đi, nhưng cơ thể cô nóng ran. Lồn cô ướt át ngay lập tức, núm vú cương cứng cọ vào áo. Cô cố giữ bình tĩnh, nhưng đầu óc chỉ còn một ý nghĩ: “Mình muốn… muốn nó…”
Kuroda bước lại gần, tay chạm nhẹ vào eo cô:
“Chị… chị vẫn đẹp như ngày xưa. Không, đẹp hơn nữa. Em… em vẫn thích chị từ ngày ấy.”
Maki run rẩy, không đẩy ra. Cô quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh, rồi chủ động hôn anh – nụ hôn sâu, cuồng nhiệt, đầy khao khát bị dồn nén bao năm. Kuroda đáp lại, hai tay vòng qua eo cô, kéo cô sát vào người. Con cặc cậu cương cứng ép chặt vào bụng cô qua lớp quần mỏng.
Họ lao vào nhau ngay phòng khách – chồng cô vẫn ngủ say trên sofa cách đó vài mét. Kuroda xé áo cô ra, để lộ cặp vú căng tròn, núm vú hồng hào. Anh cúi xuống ngậm lấy một bên, mút mạnh, tay kia bóp bên còn lại. Maki rên khẽ, tay kéo quần anh xuống, nắm lấy con cặc to lớn:
“To quá… em… em to quá… chị… chị muốn…”
Cô quỳ xuống, ngậm lấy cặc anh, bú mút ngon lành, lưỡi xoáy quanh đầu khấc, ngậm sâu đến mức nước bọt chảy dài. Kuroda rên lên, tay ấn đầu cô:
“Chị… bú giỏi quá… em sướng…”
Rồi anh đẩy cô nằm ngửa lên sofa, dạng rộng chân cô, đút thẳng vào lồn một phát. Lồn Maki khít khao, nóng ran, siết chặt lấy anh ngay lập tức. Cô rên lớn, cố kìm tiếng vì sợ chồng tỉnh:
“A… sâu quá… Kuroda… mạnh nữa… đụ chị mạnh đi… chị sướng quá…”
Kuroda dập liên hồi, từng cú thúc sâu đến tận cùng. Maki lên đỉnh lần đầu tiên – cơ thể run rẩy, nước dâm tuôn ra ướt đẫm sofa. Anh không dừng lại, lật cô nằm sấp, đâm từ phía sau, tay bóp mông cô mạnh mẽ. Maki rên rỉ dâm đãng:
“Đúng rồi… đụ chị như thế… chị nghiện cặc em rồi… bắn vào trong chị đi… chị muốn đầy lồn tinh trùng em…”
Kuroda gầm lên, bắn tinh ngập lồn chị – từng đợt nóng hổi tràn đầy, chảy ra ngoài dọc đùi. Nhưng con cặc anh vẫn cứng ngắc, tiếp tục dập, khiến Maki lên đỉnh lần thứ hai, lần thứ ba… Họ làm tình cuồng nhiệt ngay phòng khách – ngay bên cạnh chồng cô đang ngủ say. Maki cưỡi lên anh, lắc hông điên cuồng, cặp vú nảy lên trước mặt:
“Kuroda… chị muốn em bắn đầy lồn chị… đụ chị mãi đi… chị không cần chồng nữa… chị chỉ cần em…”
Kuroda bắn tinh thêm hai lần nữa – một lần vào miệng khi chị quỳ xuống bú, một lần ngập lồn khi chị nằm ngửa, dang chân van xin.
Khi cả hai kiệt sức, Maki nằm trong vòng tay anh, lồn sưng đỏ, tinh dịch vẫn rỉ ra từng giọt. Cô thì thầm:
“Kuroda… chị… chị không hối hận. Chị… chị nghiện em rồi. Từ nay… mỗi khi chồng chị đi làm, em sang nhà chị nhé?”
Kuroda hôn lên trán chị, biết rằng từ đêm nay, mọi thứ đã thay đổi. Anh đã chinh phục được crush thời thơ ấu – giờ là chị hàng xóm đã có chồng – bằng dục vọng và con cặc khiến chị lên đỉnh liên tục.
Từ đó, mỗi khi chồng Maki đi làm hoặc đi công tác, chị lại nhắn tin cho Kuroda: “Chồng chị đi rồi… sang đây đi… chị nhớ cặc em quá.” Kuroda đến ngay, họ làm tình cuồng nhiệt trong nhà chị – trên giường vợ chồng, trong phòng tắm, trên bàn ăn. Maki nghiện con cặc anh, nghiện khoái cảm được lấp đầy, nghiện cách anh khiến chị lên đỉnh liên tục.
Chị rên rỉ mỗi lần gặp:
“Kuroda… đụ chị đi… lồn chị nứng quá… chị muốn đầy lồn tinh trùng em…”
Và Kuroda đáp lại bằng những cú dập mạnh mẽ, bắn tinh ngập lồn chị mỗi lần. Họ biết đây là sai trái, nhưng không thể dừng lại. Mối quan hệ ấy tiếp tục – bí mật, đầy khoái lạc, và không có điểm dừng. Vì khoái cảm ấy… quá mạnh mẽ để từ bỏ. Và chồng Maki vẫn không hay biết gì – anh ta vẫn nghĩ vợ mình chỉ “bận rộn với việc nhà” những chiều muộn. Nhưng Maki đã thuộc về Kuroda – hoàn toàn, tuyệt đối.