Tôi nằm trong phòng bệnh chung đã hơn tuần, không gian chật hẹp, người ra kẻ vào, nên chuyện “giải tỏa” cá nhân trở thành điều xa xỉ. Con cặc tôi cứ cương cứng suốt ngày, nhất là mỗi khi cô y tá Nanami Kodama đến kiểm tra. Cô ấy trẻ, dễ thương, gương mặt ngọt ngào, đôi môi mọng đỏ luôn khiến tôi tưởng tượng cảnh chúng nó ngậm lấy cặc tôi. Thêm nữa, bộ đồng phục y tá ôm sát làm nổi bật cặp vú bự căng tròn, núm vú in hằn qua lớp áo mỗi khi cô cúi xuống đo huyết áp hay thay băng. Mùi hương cơ thể thoang thoảng của cô càng khiến tôi không chịu nổi.
Một buổi chiều, khi phòng vắng người, tôi gọi cô lại gần, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy khao khát:
“Chị Nanami… em… em nứng quá. Chị giúp em được không? Chỉ bú thôi… em chịu hết nổi rồi.”
Cô giật mình, má đỏ bừng, liếc nhìn quanh phòng bệnh:
“Không được đâu… có bệnh nhân khác ở đây… bị phát hiện là chị mất việc mất.”
Nhưng cô không quay đi. Đôi mắt cô long lanh, tay run run đặt lên đùi tôi qua lớp chăn. Tôi kéo chăn lên che, cô quỳ xuống cạnh giường, kéo quần bệnh viện của tôi xuống. Con cặc bật ra, cương cứng, đầu khấc rỉ nước nhờn. Cô ngập ngừng một giây, rồi ngậm lấy ngay – đôi môi mọng đỏ ôm trọn đầu khấc, lưỡi xoáy quanh, ngậm sâu đến mức nước bọt chảy dài.

Tôi rên khẽ, tay bấu chặt ga giường:
“Chị… sướng quá… bú mạnh nữa… em sắp ra…”
Cô bú điên cuồng, tay sục phần gốc, lưỡi liếm dọc thân cặc. Tôi không chịu nổi, bắn tinh ngập miệng cô – từng đợt nóng hổi, đặc quánh. Cô nuốt hết, liếm sạch, rồi ngẩng lên nhìn tôi, mắt long lanh:
“Em… nhiều thật… chị… chị cũng thấy lạ lắm.”
Từ hôm đó, mỗi khi tôi nứng, tôi chỉ cần gọi “Chị Nanami ơi… em đau đầu quá” là cô lại đến. Cô lén kéo rèm giường, quỳ xuống bú cặc tôi ngay trong phòng bệnh chung. Có hôm cô còn lén kéo quần lót sang một bên, để tôi móc lồn cô trong lúc cô giả vờ đo huyết áp. Lồn cô ướt át, co bóp quanh ngón tay tôi, nước dâm chảy xuống đùi. Cô rên khẽ, cố kìm tiếng:
“Em… nhẹ thôi… chị… chị cũng nứng quá…”
Nhờ tâm lý thoải mái, tinh thần phấn chấn, tôi hồi phục nhanh chóng. Bác sĩ ngạc nhiên: “Cậu tiến bộ tốt thế này, chắc xuất viện sớm thôi.” Tôi cười thầm: “Tất cả nhờ chị y tá tốt bụng.”
Ngày xuất viện, Mio đưa tôi ra cửa, thì thầm:
“Em khỏe rồi… chị mừng lắm. Nhưng… nếu em còn ‘đau đầu’, cứ gọi chị nhé. Chị… chị sẵn sàng giúp.”
Tôi hôn nhẹ lên má cô, biết rằng dù ra viện, “chuyện đau đầu” của tôi vẫn chưa hết – và cô cũng vậy. Mối quan hệ ấy tiếp tục – bí mật, đầy dục vọng, và không có điểm dừng. Vì khoái cảm ấy… quá mạnh mẽ để từ bỏ. Và Mio Ishikawa, dù biết mình đang “chăm sóc đặc biệt”, vẫn chọn tiếp tục – tiếp tục được bú, được sục, được lấp đầy trong những khoảnh khắc lén lút trong bệnh viện.