Kita sắp nghỉ hưu vào tháng tới. Ở cái tuổi gần đất xa trời, nhiều người chọn sống an nhàn với lương hưu, nhưng Kita thì khác. Mục đích sống cuối cùng của ông ta chỉ có một: Mary Tachibana – cô trưởng phòng xinh đẹp, tài năng mà ông đã thầm yêu từ rất lâu.
Suốt nhiều năm qua, Kita lén lắp camera quay lén khắp văn phòng của Mary: trên bàn làm việc, góc phòng họp, thậm chí cả trong phòng vệ sinh nữ. Ông ngồi một mình trong phòng, xem đi xem lại những đoạn video Mary thay quần áo, cúi xuống làm việc lộ khe ngực, hay vô tình vén váy khi ngồi bắt chéo chân. Những hình ảnh ấy là nguồn sống cuối cùng của ông.
Nhưng không may, Mary Tachibana đã phát hiện ra. Cô vô cùng thất vọng và phẫn nộ khi người đàn ông mà cô tin tưởng, coi như bậc đàn anh lại làm ra những việc đồi bại như vậy. Cô gọi Kita vào phòng riêng, giọng run run vì giận dữ:
“Ông… sao ông lại làm vậy với tôi? Tôi đã tin ông như một người cha…”

Kita đứng im, không chối cãi. Ông biết mình chẳng còn sống được bao lâu nữa. Bệnh ung thư giai đoạn cuối đã ăn mòn cơ thể ông. Không còn gì để mất, ông nhìn thẳng vào mắt Mary, giọng trầm thấp nhưng đầy quyết liệt:
“Tôi yêu cô… từ rất lâu rồi. Tôi không xin lỗi, vì tôi không hối hận. Tôi chỉ muốn một lần… được chạm vào cô.”
Mary sốc nặng, định bỏ chạy ra ngoài. Nhưng Kita đã lao tới, dùng hết sức lực còn lại ôm chặt lấy cô, đẩy cô ngã xuống ghế sofa trong phòng. Ông xé toạc áo sơ mi của Mary, để lộ cặp vú trắng nõn căng tròn. Mary giãy giụa khóc lóc:
“Ông buông ra! Tôi sẽ gọi cảnh sát… ông không được…”
Nhưng Kita đã mất kiểm soát hoàn toàn. Ông dùng miệng ngậm lấy núm vú cô mút mạnh, tay luồn xuống dưới váy, kéo quần lót sang một bên và móc lồn cô. Mary vẫn chống cự, nhưng khi ngón tay ông chạm vào hột le và đút sâu vào lồn, cơ thể cô phản bội. Lồn cô ướt át nhanh chóng.
Kita cởi quần, để lộ con cặc già nua nhưng vẫn cứng ngắc vì dục vọng tích tụ bao năm. Ông đút thẳng vào lồn Mary một phát. Mary hét lên vì đau xen lẫn khoái cảm:
“Á… sâu quá… ông… đừng… em… em có chồng rồi…”
Kita dập mạnh mẽ, từng cú thúc sâu và đầy tuyệt vọng. Mary dần không còn sức chống cự, hông cô vô thức nhún theo nhịp ông. Cô rên rỉ đứt quãng:
“Không… nhưng… sướng quá… ông… mạnh nữa…”
Kita bắn tinh ngập lồn Mary – từng đợt nóng hổi, như muốn trút hết tất cả tình cảm và dục vọng bấy lâu. Ông không dừng lại, tiếp tục đụ cô trên ghế sofa, trên bàn làm việc, thậm chí dựa vào tường. Mary lên đỉnh nhiều lần, nước dâm tuôn ra ướt đẫm sàn phòng.
Khi mọi thứ kết thúc, Mary nằm bất động, lồn sưng đỏ, tinh dịch chảy ra từng dòng. Cô khóc thầm, nhưng cơ thể vẫn còn run rẩy vì khoái cảm chưa từng có.
Kita ngồi bên cạnh, thở hổn hển, mỉm cười yếu ớt:
“Cảm ơn cô… ít nhất tôi cũng đã được một lần…”
Ông biết mình sắp chết, nhưng ông không hối hận. Còn Mary, dù đau đớn và xấu hổ, nhưng khoái cảm mà ông mang lại đã khắc sâu vào cơ thể cô, khiến cô không thể quên.