Thời còn đi học, tôi là một “hot boy” thực thụ của trường. Ngày nào cũng có ít nhất một cô gái đến tỏ tình, gửi thư, hoặc nhắn tin rủ rê. Tôi kiêu ngạo, chọn lọc, và chưa từng coi trọng những lời tỏ tình chân thành. Trong số đó có Nao Satsuki — cô bạn cùng lớp nhút nhát, giản dị, mặc đồng phục cũ kỹ, luôn ngồi một góc và ít nói. Cô ấy từng gửi cho tôi một bức thư tỏ tình viết rất dài, rất thật lòng. Nhưng tôi đã thẳng thừng từ chối, thậm chí còn cười đùa với bạn bè về “cô nàng quê mùa dám mơ tưởng đến mình”.
Mười năm trôi qua. Bạn bè lần lượt kết hôn, sinh con. Còn tôi vẫn độc thân, công việc ổn định nhưng tình cảm thì trống rỗng. Tôi bắt đầu hối hận về sự kiêu ngạo ngày xưa.
Một buổi chiều mưa phùn, trên đường đi làm về, tôi thấy một người phụ nữ đang ngồi dựa lưng vào tường bên vỉa hè, mặt tái mét, tóc ướt sũng. Không chần chừ, tôi chạy lại đỡ cô ấy dậy và đưa về nhà mình gần đó để nghỉ ngơi.
Sau khi lau khô người, cho uống nước và nghỉ một lúc, cô gái dần tỉnh lại. Khi cô mở mắt nhìn tôi, cả hai đều sững sờ.
“Anh… Hiroshi?” Giọng cô run run.
Tôi nhìn kỹ, tim đập mạnh. Khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy… Dù đã trưởng thành, thay đổi rất nhiều, tôi vẫn nhận ra.
“Nao Satsuki…? Là em thật sao?”

Nao mỉm cười buồn, giọng nhỏ nhẹ:
“Em không ngờ lại gặp anh ở đây… Cảm ơn anh đã cứu em.”
Nao Satsuki giờ đã thay đổi hoàn toàn. Không còn là cô gái quê mùa ngày xưa. Cô có mái tóc dài uốn nhẹ, gu thời trang trưởng thành, trang điểm tinh tế, và đặc biệt là thân hình cực kỳ quyến rũ — cặp vú đầy đặn, eo thon và đôi chân dài miên man. Cô đã kết hôn được hai năm, chồng là một nhân viên văn phòng.
Tôi ngồi đó, lòng đầy hối hận. Tôi đúng là thằng ngu. Ngày xưa tôi đã từ chối một cô gái tuyệt vời như vậy chỉ vì vẻ bề ngoài.
Chúng tôi nói chuyện một lúc. Nao kể rằng cô đang trên đường về nhà sau khi cãi nhau với chồng. Tôi không dám hỏi sâu. Chưa kịp hàn huyên nhiều thì Nao đã xin phép về vì phải nấu cơm tối cho chồng.
Tối hôm đó, tôi nằm trên giường không tài nào ngủ được. Hình ảnh Nao trưởng thành, đặc biệt là cặp vú căng mọng dưới lớp áo mỏng lúc chiều cứ lởn vởn trong đầu. Tôi hối hận đến mức đau nhói.
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.
Tôi mở cửa thì chết lặng. Nao Satsuki đứng đó, mắt hơi sưng, trang điểm hơi lem, giọng run run:
“Anh Hiroshi… em… em có thể ở lại nhà anh tối nay được không? Em… em không muốn về nhà lúc này.”
Vừa bước vào nhà, Nao không nói thêm lời nào. Cô ấy lao thẳng vào ôm tôi và hôn mạnh lên môi tôi. Nụ hôn ban đầu đầy tuyệt vọng, sau đó trở nên cuồng nhiệt, tham lam. Hai tay cô luồn vào áo tôi, vuốt ve ngực tôi.
Tôi không kiềm chế nổi. Tôi ôm chặt Nao, hôn lại cô say đắm, tay lần xuống kéo khóa váy cô ra. Quần áo rơi đầy sàn nhà. Thân thể Nao nóng bỏng, cặp vú đầy đặn ép sát vào ngực tôi. Cô thì thầm giữa những nụ hôn:
“Anh… em vẫn thích anh… Dù em đã có chồng… tối nay em muốn anh… Hãy làm em quên hết mọi thứ đi…”
Tôi bế Nao vào phòng ngủ, đặt cô nằm xuống giường và lao vào cô với tất cả dục vọng bị kìm nén bấy lâu.