Nakaniwa luôn là một tiền bối “khó đỡ” trong mắt mọi người ở công ty. Dù lớn hơn Rika Matsuzora vài tuổi và có thâm niên hơn, anh chàng lại hậu đậu kinh khủng: hay quên tài liệu, đi muộn, thậm chí có lần làm rơi cả xấp hợp đồng quan trọng ngay trước mặt khách hàng. May mà Rika – cô hậu bối xinh đẹp, thông minh, nhanh nhẹn – luôn kịp thời cứu nguy. Cô không chỉ xử lý gọn gàng mà còn nhẹ nhàng nhắc nhở anh, khiến Nakaniwa vừa biết ơn vừa… hơi ngại ngùng mỗi khi đối diện với ánh mắt sắc sảo nhưng dịu dàng của Rika.
Lần công tác này là chuyến đi đàm phán hợp đồng lớn với đối tác ở thành phố bên. Nakaniwa vẫn “truyền thống”: đến muộn 15 phút, quên mang theo USB chứa slide thuyết trình. Rika phải nhanh tay gửi file từ máy tính cá nhân, rồi tự tin dẫn dắt phần trình bày. Buổi đàm phán kết thúc thành công mỹ mãn, đối tác còn khen ngợi “cô nhân viên trẻ tài năng”. Nakaniwa chỉ biết cười trừ, cảm ơn Rika rối rít.
Sau buổi đàm phán là tiệc tiếp đãi. Rượu vào, đối tác hào hứng, cả hai uống khá nhiều để giữ không khí. Khi nhận ra thì đã quá muộn: chuyến tàu cuối cùng đã chạy. Khách sạn gần nhất cũng kín phòng vì có hội nghị lớn. Sau một hồi tìm kiếm, chỉ còn một phòng duy nhất với giường đôi. Nakaniwa lúng túng:
“Rika… hay là anh ngủ sofa, em ngủ giường nhé?”
Rika cười nhẹ, lắc đầu:
“Không sao đâu anh. Chỉ một đêm thôi, em không ngại.”
Về phòng, cả hai tiếp tục uống rượu nhẹ để “thư giãn”. Rượu vang đỏ, không khí ấm áp, câu chuyện dần chuyển từ công việc sang chuyện riêng tư. Nakaniwa kể về những lần anh “hậu đậu” trong quá khứ, Rika cười khúc khích, rồi bất ngờ nói:
“Anh hậu đậu thật… nhưng em thấy anh dễ thương. Không biết giả vờ đâu.”
Cả hai nhìn nhau, không khí đột nhiên im lặng. Men rượu khiến mọi ranh giới mờ đi. Nakaniwa không nhớ rõ ai hôn ai trước, chỉ biết rằng khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, anh đang nằm trần truồng trên giường, còn Rika Matsuzora cũng khỏa thân, cuộn tròn trong vòng tay anh. Ga giường nhàu nhĩ, mùi tình dục vẫn còn vương vấn trong không khí. Trên bàn đầu giường là hai vỏ bao cao su đã dùng, một chiếc còn dính đầy tinh trùng trắng đục.
Rika mở mắt, nhìn anh, rồi mỉm cười – nụ cười không còn là nụ cười lịch sự của hậu bối nữa, mà là nụ cười dâm đãng, đầy mê hoặc. Cô ngồi dậy, để chăn trượt xuống, lộ ra cặp vú căng tròn, núm vú hồng hào vẫn còn dấu răng mờ mờ. Cô tiến lại gần, tay vuốt nhẹ lên ngực anh:
“Anh Nakaniwa… sáng nay anh tỉnh rồi à? Tối qua… anh làm em sướng lắm đấy.”
Nakaniwa hoảng loạn:
“Rika… tối qua… tụi mình…?”
Rika cười khúc khích, tay trượt xuống nắm lấy con cặc anh – đã cương cứng ngay khi cô chạm vào:
“Ừm… anh đụ em suốt đêm. Em không ngờ anh lại… to và khỏe thế. Em lên đỉnh mấy lần luôn. Chồng em chưa bao giờ làm được vậy đâu.”
Cô ngồi lên đùi anh, tự cầm con cặc đút vào lồn mình – lồn vẫn còn ướt át từ đêm qua, siết chặt lấy anh ngay lập tức. Rika rên khẽ, bắt đầu lắc hông chậm rãi:
“Em… em nghiện con cặc anh rồi. Tối qua em say, nhưng em nhớ hết. Anh hôn em, bóp vú em, liếm lồn em… rồi đụ em từ đằng sau, bắn đầy vào trong em… em sướng đến run người.”
Nakaniwa sững sờ, nhưng cơ thể đã phản ứng. Anh ôm eo cô, thúc lên từ dưới. Rika rên lớn hơn, cặp vú nảy lên trước mặt anh:
“Mạnh nữa… anh… đụ em mạnh đi… em muốn anh bắn vào trong em lần nữa…”
Họ làm tình ngay sáng sớm trong phòng khách sạn. Rika cưỡi anh cuồng nhiệt, lồn co bóp dữ dội, nước dâm chảy lênh láng xuống đùi. Nakaniwa bắn tinh ngập bên trong cô – từng đợt nóng hổi tràn đầy, chảy ra ngoài dọc theo khe mông. Nhưng Rika vẫn không dừng, lật anh nằm ngửa, ngồi lên mặt anh:
“Liếm em đi… em còn dính tinh anh đây này…”
Nakaniwa liếm lồn cô – vị tinh trùng của chính mình hòa lẫn nước dâm ngọt ngào. Rika lên đỉnh, nước dâm tuôn ra ướt đẫm miệng anh. Rồi cô lại ngồi xuống, tiếp tục cưỡi, van xin:
“Anh… em muốn anh đụ em mãi… đừng dừng… em nghiện anh rồi…”
Họ làm tình thêm một lần nữa trong phòng tắm, dưới vòi sen nước nóng. Rika dựa tường, dạng chân, để Nakaniwa đâm từ phía sau, tay bóp vú cô mạnh mẽ. Cô rên lớn:
“Đúng rồi… đụ em như thế… em sướng quá… bắn vào trong em nữa đi…”
Nakaniwa bắn tinh lần thứ hai ngập lồn cô. Cả hai kiệt sức, ôm nhau dưới vòi sen, nước chảy xối xả che lấp tiếng thở dốc.
Khi rời khách sạn, Rika nhìn anh, mỉm cười:
“Anh… chuyện này… chỉ mình anh và em biết nhé. Nhưng em… em muốn gặp anh nữa. Khi nào anh rảnh, nhắn em.”
Nakaniwa gật đầu, tim đập thình thịch. Anh biết mình đã vượt ranh giới không thể quay lại. Nhưng khoái cảm ấy – lồn khít khao của Rika, tiếng rên dâm đãng của cô, và cách cô van xin được bắn đầy lồn – khiến anh nghiện ngay từ lần đầu.
Từ đó, mỗi khi có cơ hội, họ lại tìm cách gặp nhau: trong giờ nghỉ trưa ở công ty, trong xe hơi sau giờ làm, thậm chí lén lút ở nhà kho của công ty. Rika vẫn là hậu bối nghiêm túc, thanh lịch trước mặt mọi người, nhưng khi ở riêng với Nakaniwa, cô trở thành một cô gái dâm đãng, luôn thèm khát con cặc anh, luôn dang rộng chân mời gọi:
“Anh Nakaniwa… em ướt rồi… đụ em đi… em muốn anh bắn đầy lồn em…”
Và Nakaniwa, dù biết sai trái, vẫn không thể dừng lại. Anh đã chinh phục được Rika Matsuzora – không phải bằng lời nói, mà bằng con cặc và những lần làm tình cuồng nhiệt khiến cô nghiện ngập, quên hết lý trí, quên hết ranh giới. Từ một hậu bối đáng kính, Rika trở thành người tình bí mật của anh – và cả hai đều biết, mối quan hệ này sẽ còn kéo dài, dù có nguy hiểm đến đâu. Vì khoái cảm ấy… quá mạnh mẽ để từ bỏ.