Waka Misono tỉnh dậy trong căn phòng tối om, đầu óc quay cuồng vì thuốc mê. Cô thấy mình nằm trên sàn bê tông lạnh lẽo, tay chân bị trói lỏng bằng dây thừng, xung quanh là 7 người khác – nam có, nữ có – cũng đang hoảng loạn tỉnh giấc. Ánh đèn neon đỏ lập lòe chiếu lên những bức tường bê tông trống trơn, không cửa sổ, chỉ có một cánh cửa sắt nặng nề.
Cánh cửa mở ra. Một nhóm người bước vào: 5 tên mặc đồ đỏ bó sát, mặt nạ đen che kín mặt, đứng thành hàng. Ở giữa là người chỉ huy mặc đồ đen, mặt nạ trắng hình mặt cười méo mó, giọng trầm đục qua bộ lọc âm thanh:

“Chào mừng đến với Trò chơi Lên Đỉnh. Quy tắc đơn giản: Ai lên đỉnh trước sẽ thắng. Thua thì chết. Thưởng cho người thắng: 100 triệu yên – đủ để cứu bạn trai cô, Waka Misono.”
Waka giật mình, mắt mở to. Người chỉ huy cười khẩy:
“Đừng lo, chúng tôi biết hết về cậu. Bạn trai cậu cần tiền phẫu thuật. Chúng tôi chỉ giúp thôi. Nhưng… phải chơi theo luật.”
Ông ta búng tay. Một màn hình lớn bật lên, hiển thị đồng hồ đếm ngược 60 phút. Bên dưới là danh sách 8 người chơi, kèm ảnh khuôn mặt và thông tin cơ bản. Waka thấy tên mình ở vị trí số 3, bên cạnh là ảnh chụp lén cô trong quán nước.
“Quy tắc 1: Không được từ chối. Ai cố chạy hoặc không tham gia sẽ bị bắn chết ngay lập tức.”
Hai tên đồ đỏ bước tới, cắt dây trói cho mọi người. Waka run rẩy đứng dậy, mắt nhìn quanh. Có một cô gái trẻ khóc nức nở, một người đàn ông trung niên mặt tái mét, vài thanh niên khác đang cố giữ bình tĩnh.
“Quy tắc 2: Mọi hành vi tình dục đều được phép – miễn là làm đối phương lên đỉnh. Dùng tay, miệng, đồ chơi, hay bất cứ cách nào. Ai lên đỉnh trước sẽ thua vòng đó. Vòng cuối: chỉ còn 2 người, ai lên đỉnh trước sẽ chết.”
Người chỉ huy cười lớn:
“Bắt đầu!”
Đèn đỏ bật sáng. Mọi người hoảng loạn. Waka lùi lại góc tường, nhưng một thanh niên cao lớn đã lao tới, tay chạm vào ngực cô. Cô hét lên, đẩy ra, nhưng hắn cười:
“Xin lỗi… tôi không muốn chết.”
Waka khóc, nhưng cơ thể run rẩy vì sợ hãi và… một cảm giác lạ lùng. Cô chưa từng bị chạm vào như vậy kể từ khi quen bạn trai. Thanh niên kia kéo cô xuống sàn, tay luồn vào váy, móc lồn cô. Waka rên khẽ:
“Không… đừng… tôi… tôi có bạn trai…”
Nhưng ngón tay hắn xoáy mạnh hột le, khiến cô lên đỉnh ngay lập tức – nước dâm tuôn ra ướt đẫm tay hắn. Cô xấu hổ khóc, nhưng hắn không dừng, cởi quần, đút cặc vào lồn cô. Waka hét lên:
“A… to quá… sâu quá… em… em sướng…”
Hắn dập mạnh mẽ, từng cú thúc sâu. Waka lên đỉnh liên tục, nước mắt lăn dài nhưng miệng rên rỉ dâm đãng:
“Mạnh nữa… đụ em mạnh đi… em… em không chịu nổi…”
Xung quanh, các cặp đôi khác cũng lao vào nhau – tiếng rên rỉ, tiếng da thịt va chạm vang khắp phòng. Một cô gái bị hai người đàn ông thay phiên đụ, một người đàn ông bị ép bú cặc người khác. Waka nhìn thấy tất cả, nhưng cơ thể cô chỉ còn biết sướng. Cô cưỡi lên thanh niên kia, lắc hông điên cuồng, cặp vú nảy lên:
“Đụ em nữa đi… em muốn đầy lồn tinh trùng anh… em sướng quá…”
Anh ta bắn tinh ngập lồn cô – từng đợt nóng hổi tràn đầy. Nhưng trò chơi chưa kết thúc. Người chỉ huy cười lớn:
“Vòng 1 kết thúc. Người thua đầu tiên: số 5. Xử lý.”
Một phát súng vang lên. Người chơi số 5 ngã gục. Waka hoảng loạn, nhưng lồn cô vẫn co bóp vì dư âm. Cô khóc, nhưng cơ thể vẫn khao khát.
Vòng 2 bắt đầu. Waka bị kéo vào vòng xoáy mới. Cô bị ép tham gia với nhiều người hơn – bị đụ bởi hai, ba người cùng lúc. Lồn cô bị lấp đầy, miệng bị nhét cặc, tay cầm cặc khác. Cô lên đỉnh không ngừng, nước dâm và tinh dịch chảy lênh láng:
“Ư… nhiều quá… đụ em nữa đi… em… em muốn đầy lồn… đầy miệng tinh trùng các anh…”
Cô nghiện – nghiện khoái cảm bị chiếm đoạt, nghiện những lần lên đỉnh liên tục, nghiện tinh dịch nóng hổi ngập cơ thể. Cô tự nhủ: “Mình chỉ chơi để sống… để cứu chồng…” Nhưng dần dần, cô quên hết – chỉ còn dục vọng.
Trò chơi tiếp tục. Vòng cuối chỉ còn 2 người: Waka và một người đàn ông khác. Cô nằm ngửa, dạng chân, van xin:
“Đụ em đi… em muốn lên đỉnh nữa… em muốn thắng…”
Người đàn ông đút cặc vào, dập mạnh. Waka lên đỉnh, rên rỉ:
“Sướng quá… bắn vào trong em… em muốn đầy lồn tinh trùng anh…”
Anh ta bắn tinh ngập lồn cô. Đồng hồ dừng. Người chỉ huy cười lớn:
“Người thắng: Waka Misono. 100 triệu yên là của cô.”
Waka nằm đó, lồn sưng đỏ, tinh dịch chảy ra, khóc vì vừa thắng vừa thua. Cô thắng trò chơi, cứu được chồng – nhưng cơ thể cô đã thuộc về dục vọng. Cô biết, dù về nhà, cô vẫn sẽ nhớ – nhớ cảm giác bị lấp đầy, nhớ những lần lên đỉnh liên tục, nhớ tinh dịch nóng hổi ngập tử cung.
Cô trở về, ôm chồng, cười nói bình thường. Nhưng mỗi đêm, cô lại lén thủ dâm, nhớ đến trò chơi ấy, nhớ đến khoái cảm bị chiếm đoạt. Cô tự nhủ: “Chỉ một lần thôi…” Nhưng cô biết – cô đã nghiện. Và khoái cảm ấy… quá mạnh mẽ để từ bỏ.