Tôi và Riri Nanatsumori cưới nhau được hơn hai năm. Cô ấy xinh đẹp, đảm đang, dịu dàng, là người vợ mà bất kỳ người đàn ông nào cũng mơ ước. Công việc của tôi ổn định, cuộc sống vợ chồng ngọt ngào, tôi luôn nghĩ mình đang ở đỉnh cao của hạnh phúc.
Hôm đó tôi tan làm sớm hơn thường lệ. Tôi mua chiếc bánh ngọt kem matcha – món Riri thích nhất – để về bất ngờ làm cô vui. Nhưng khi tôi đẩy cổng bước vào sân, cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng.
Riri đang đứng ở cửa, thân mật tiễn một thằng đàn ông lạ mặt ra ngoài. Thằng kia cao lớn, cười cười nói nói với vợ tôi, tay còn vuốt nhẹ lưng cô trước khi rời đi. Riri mỉm cười, vẫy tay chào hắn với vẻ mặt ngọt ngào mà tôi chưa từng thấy.
Tôi đứng chết trân sau bụi cây, tay siết chặt hộp bánh đến mức biến dạng.
Tối đó, khi Riri đi tắm, tôi lén mở điện thoại của cô. Những đoạn tin nhắn với tên “Kei” hiện ra khiến máu tôi dồn lên não.
“Em nhớ cặc anh quá… hôm nay anh lại đến nhà em nhé? Chồng em đi làm muộn.”
“Vừa nãy anh đụ em sướng quá… tinh trùng anh vẫn còn chảy ra đây nè.”
“Em sợ chồng em biết, nhưng em nghiện cặc anh rồi…”
Tôi đọc đến run người. Hắn ta đã đến nhà tôi, đã đụ vợ tôi ngay trên chính chiếc giường mà chúng tôi vẫn nằm mỗi đêm.
Cơn giận bùng nổ. Khi Riri bước ra khỏi phòng tắm, chỉ mặc chiếc áo choàng mỏng, tôi lao tới, túm tóc cô kéo mạnh vào phòng ngủ và hất cô ngã xuống giường.

“Kei hả? Mày dám đưa tình nhân về nhà tao đụ hả, con đĩ?”
Riri hoảng loạn, mắt mở to:
“Anh… anh biết rồi à? Không phải đâu… anh nghe em giải thích…”
Tôi không nghe. Tôi xé toạc áo choàng của cô, đè cô xuống, cởi quần ra và đút thẳng cặc vào lồn cô một phát mạnh. Riri hét lên vì đau:
“Á… đau quá… anh… anh đừng… em xin lỗi…”
Tôi càng nghe cô xin lỗi càng hận. Tôi dập mạnh bạo, từng cú thúc như muốn xé toạc lồn cô:
“Mày thích bị đụ hả? Tao đụ mày đây! Tao sẽ đụ mày đến khi mày không còn muốn thằng nào khác!”
Tôi càng đụ càng hận, càng hận càng không dừng lại được. Tay tôi bóp mạnh vú cô, tát nhẹ vào mặt cô, kéo tóc cô ra sau. Tôi nghĩ cô sẽ khóc lóc, cầu xin, nhưng điều kỳ lạ đã xảy ra.
Riri ban đầu còn giãy giụa, nhưng dần dần cơ thể cô mềm nhũn. Lồn cô ướt át kinh khủng, siết chặt lấy cặc tôi. Cô bắt đầu rên rỉ, giọng run run nhưng đầy khoái cảm:
“Ư… mạnh nữa… anh… anh đụ mạnh nữa đi… em… em sai rồi… nhưng… sướng quá…”
Máu khổ dâm trong cô dần thức tỉnh. Càng bị tôi bạo dâm, cô càng ướt át, càng rên rỉ to hơn. Cô ôm chặt lấy tôi, móng tay cào vào lưng tôi, hông chủ động nhún lên đón từng cú thúc:
“Anh… anh giận em thì đánh em đi… đụ em mạnh hơn nữa… em là đĩ của anh mà… em muốn anh làm nhục em…”
Tôi như phát điên. Tôi lật cô nằm sấp, ấn mặt cô xuống gối, đâm từ phía sau như muốn xé nát cô. Riri rên rỉ dâm đãng:
“Đúng rồi… mạnh nữa… em thích bị anh hành hạ… em là nô lệ tình dục của anh… bắn tinh vào trong em đi… em muốn đầy lồn tinh trùng anh…”
Tôi gầm lên, bắn tinh ngập lồn cô. Nhưng tôi chưa dừng lại. Tôi tiếp tục đụ cô suốt đêm đó, thay đổi đủ tư thế, tát mông cô, bóp cổ cô, buộc cô phải nói những lời nhục nhã.
Từ đêm ấy, Riri Nanatsumori không còn là người vợ dịu dàng nữa. Cô trở thành một con đĩ thực sự trong nhà tôi. Mỗi tối, cô chủ động quỳ xuống bú cặc tôi, van xin tôi đụ cô mạnh bạo, làm nhục cô. Cô nghiện cảm giác bị hành hạ, nghiện bị tôi coi như nô lệ tình dục.
Tôi cũng không dừng lại. Tôi quyết định sẽ biến cô vợ dâm đãng, lăng loàn này thành nô lệ tình dục riêng của mình. Để cô ấy không bao giờ dám nhìn thằng đàn ông nào khác nữa.
Cô vẫn là Riri Nanatsumori xinh đẹp bề ngoài, nhưng trong nhà này, cô chỉ là con đĩ của tôi – một con đĩ luôn dang chân, luôn rên rỉ cầu xin được đụ, được bắn tinh, được làm nhục mỗi đêm.
Và tôi… tôi sẽ không bao giờ để cô quên được bài học này.