Miu Shiromine và Sho từng có một mối tình nồng cháy, đặc biệt là trong chuyện chăn gối. Sho biết cách khiến cô lên đỉnh liên tục – những cú thúc sâu, chậm rãi rồi dồn dập, những cái hôn cuồng nhiệt khắp cơ thể, và sức bền khiến cô kiệt sức nhưng vẫn thèm thuồng thêm. Họ làm tình mọi lúc mọi nơi: trên sofa, trong phòng tắm, thậm chí ngay trên bàn bếp khi cả hai đều đang đói. Miu từng nghĩ rằng chỉ cần có Sho, cô có thể sống mãi mãi trong khoái lạc ấy.
Nhưng thực tế phũ phàng. Sho lười biếng đến mức đáng sợ. Anh ta không chịu đi làm, suốt ngày nằm nhà chơi game, xem phim, hoặc ngủ. Tất cả chi phí sinh hoạt, tiền thuê nhà, tiền ăn uống đều do Miu gánh vác bằng công việc văn phòng vất vả. Cô về nhà mệt mỏi, vẫn phải nấu cơm, dọn dẹp, rồi lại bị Sho kéo vào phòng ngủ để “thư giãn”. Dần dần, Miu nhận ra: khoái lạc tình dục không thể nuôi sống tương lai. Cô chán nản, thất vọng, và cuối cùng, một buổi sáng khi Sho còn ngủ say, Miu lặng lẽ thu dọn đồ đạc, để lại một mẩu giấy ngắn: “Em đi đây. Đừng tìm em nữa.”
Hai năm trôi qua nhanh như chớp. Miu giờ đã kết hôn với một người đàn ông khá giả – giám đốc một công ty nhỏ, hiền lành, chu đáo, nhà lầu xe hơi, cuộc sống sung túc. Chồng cô yêu thương cô hết mực, chăm sóc cô từng li từng tí. Nhưng dù cố gắng thế nào, hai người vẫn chưa có con. Bác sĩ bảo cả hai đều bình thường, chỉ cần kiên nhẫn. Về chuyện chăn gối, chồng cô cũng không tệ – anh ta dịu dàng, biết cách làm cô thoải mái – nhưng không bao giờ khiến cô lên đỉnh dữ dội, liên tục như Sho từng làm. Mỗi lần làm tình, Miu cố gắng tập trung vào chồng, nhưng đôi khi, trong khoảnh khắc anh ta dập chậm rãi, cô lại bất giác nhớ đến Sho: những cú thúc mạnh mẽ, tiếng rên khàn khàn của anh ta khi bắn tinh ngập lồn cô, cảm giác bị lấp đầy hoàn toàn đến mức cô run rẩy không ngừng.
Miu tự nhủ sẽ không bao giờ gặp lại Sho. Cô đã có cuộc sống mới, một người chồng tốt, một tương lai ổn định. Cô không muốn quay lại với sự lười biếng, nghèo khó và những đêm dài chỉ có khoái lạc mà không có tương lai.
Cho đến một buổi chiều thứ Bảy, tại trung tâm thương mại lớn nhất thành phố.
Miu đang đi dạo một mình – chồng cô bận họp đột xuất – thì bất ngờ chạm mặt Sho. Anh ta vẫn vậy: tóc tai bù xù, áo thun cũ kỹ, nhưng gương mặt vẫn đẹp trai theo kiểu lười biếng quen thuộc. Sho cũng sững sờ khi thấy cô. Hai người đứng nhìn nhau giữa dòng người hối hả, không khí đột nhiên nặng nề.
“Suzu… lâu rồi không gặp,” Sho lên tiếng trước, giọng khàn khàn.
Miu cố giữ bình tĩnh, mỉm cười gượng: “Ừ… cậu vẫn thế nhỉ?”
Họ ngồi vào một quán cà phê gần đó. Sho kể anh ta vẫn chưa thay đổi nhiều – vẫn thất nghiệp, vẫn sống nhờ tiền tiết kiệm cũ và làm vài việc vặt vãnh. Nhưng ánh mắt anh ta nhìn Miu không giấu được sự khao khát. Miu kể về cuộc sống mới: chồng tốt, nhà đẹp, nhưng cô cố tình tránh nhắc đến chuyện chưa có con và chuyện chăn gối nhạt nhẽo.
Cuộc trò chuyện kéo dài hơn dự định. Khi chia tay, Sho nắm tay cô lại, thì thầm:
“Miu… anh vẫn nhớ em. Nhớ cơ thể em. Nhớ cách em rên khi anh đụ em đến kiệt sức.”
Miu giật tay ra, tim đập thình thịch: “Đừng nói nữa. Em đã có gia đình rồi.”
Nhưng Sho không buông. Anh ta kéo cô vào một góc khuất trong trung tâm thương mại – một lối đi ít người qua lại. Trước khi Miu kịp phản ứng, Sho hôn cô cuồng nhiệt – nụ hôn quen thuộc, nóng bỏng, khiến cô run rẩy. Tay anh ta luồn vào áo cô, bóp mạnh cặp vú qua lớp bra. Miu đẩy ra yếu ớt, nhưng cơ thể lại phản bội: lồn cô ướt át ngay lập tức.
“Sho… không được… em có chồng rồi…”
“Chỉ một lần thôi… anh muốn em một lần nữa thôi…”
Miu biết mình nên chạy đi, nên gọi bảo vệ, nên về nhà với chồng. Nhưng cơn thèm khát hai năm kìm nén bùng nổ. Cô kéo Sho vào một nhà vệ sinh công cộng gần đó – buồng cuối cùng, khóa cửa lại.
Họ lao vào nhau như thú dữ. Sho xé áo cô, ngậm lấy núm vú, mút mạnh đến đỏ ửng. Miu cởi quần anh ta, nắm lấy con cặc đã cương cứng quen thuộc, vuốt ve rồi quỳ xuống bú. Cô ngậm sâu, nước bọt chảy dài, mắt long lanh nhìn lên Sho – ánh mắt ấy khiến anh ta rên lên.
Rồi Sho đẩy cô dựa tường, kéo váy lên, xé quần lót. Anh ta đút thẳng vào lồn cô – lồn ướt át, khít khao, siết chặt lấy con cặc anh ta ngay lập tức. Miu rên lớn, tay bấu chặt vai anh:
“Mạnh nữa… Sho… đụ em mạnh đi… em nhớ cặc anh quá…”
Sho dập liên hồi, từng cú thúc sâu đến tận cùng. Miu lên đỉnh lần đầu tiên sau hai năm – khoái cảm dữ dội khiến cô run rẩy, nước dâm chảy lênh láng. Sho không dừng lại, lật cô quay lưng, đâm từ phía sau, tay bóp mông cô mạnh mẽ. Anh ta bắn tinh ngập lồn cô – từng đợt nóng hổi tràn đầy, chảy dọc đùi. Nhưng Sho vẫn cứng ngắc, tiếp tục dập, khiến Miu lên đỉnh lần thứ hai, lần thứ ba…
Khi cả hai kiệt sức, Miu ngồi sụp xuống sàn nhà vệ sinh, lồn sưng đỏ, tinh dịch chảy ra từng giọt. Sho ôm cô từ phía sau, thì thầm:
“Anh vẫn yêu em… quay lại với anh đi.”
Miu im lặng. Cô biết mình đã sai, biết mình vừa phản bội chồng. Nhưng khoái lạc ấy – thứ khoái lạc mà chồng cô không bao giờ mang lại – khiến cô dao động. Cô đứng dậy, chỉnh lại quần áo, giọng run run:
“Đây là lần cuối cùng. Đừng tìm em nữa.”
Nhưng khi bước ra khỏi nhà vệ sinh, Miu biết lời nói ấy chỉ là dối lòng. Cô đã chìm sâu vào dục vọng một lần nữa, và Sho – người đàn ông lười biếng nhưng biết cách làm cô lên đỉnh – đã kéo cô trở lại vòng xoáy ấy.
Từ hôm đó, Miu bắt đầu lén lút gặp Sho. Những cuộc hẹn bí mật ở khách sạn, ở nhà Sho, thậm chí ngay trong văn phòng khi chồng cô đi công tác. Cô vẫn cố gắng làm một người vợ tốt, vẫn cố gắng có con với chồng, nhưng mỗi lần làm tình với chồng, cô lại nhớ đến Sho, nhớ đến con cặc ấy dập mạnh mẽ, nhớ đến tinh dịch ngập lồn mình.
Miu biết mình đang đánh mất bản thân lần nữa. Nhưng cô không thể dừng lại. Cuộc hội ngộ bất ngờ ấy đã đánh thức con thú trong cô – và lần này, nó sẽ không dễ dàng ngủ yên.