XSexSub
👁️ 674

Xã tinh trùng vào lồn sếp nữ sắp kết hôn

★ Miu Shiromine

Abe là một nhân viên trong công ty, lớn tuổi hơn hầu hết mọi người nhưng mãi vẫn chỉ là một nhân viên quèn, không có chút triển vọng thăng tiến nào. Người trực tiếp quản lý anh ta là Miu Shiromine – tổ trưởng trẻ trung, xinh đẹp, thông minh và cực kỳ nghiêm khắc. Dù nhỏ hơn Abe cả một cái đầu, Miu vẫn liên tục phải chạy theo vá lỗ hổng, sửa sai những lỗi ngu ngốc mà Abe gây ra. Mỗi lần bị cô mắng trước mặt đồng nghiệp, Abe đều cảm thấy nhục nhã, ấm ức, trong lòng dần dần sinh ra sự oán hận lẫn dục vọng khó nói thành lời đối với cô sếp nữ này.
xa-tinh-trung-vao-lon-sep-nu-sap-ket-hon
Miu thường xuyên phải tăng ca đến khuya. Cô sắp kết hôn, áp lực công việc lại lớn, nên gần đây luôn trong tình trạng thiếu ngủ trầm trọng. Một tối tăng ca muộn cùng Abe để xử lý mớ hỗn độn do chính anh ta gây ra, Miu mệt quá, gục hẳn xuống bàn và ngủ thiếp đi.

Abe gọi mấy tiếng không thấy cô tỉnh. Anh ta thử lay nhẹ vai – vẫn không phản ứng anh chàng bắt đầu nhớ đến những tập sex Vietsub đây là lúc nữ chính dễ bị tấn công tình dục nhất nên đã thử nghiệm. Trong một khoảnh khắc mất kiểm soát, Abe đưa tay lên… bóp nhẹ cặp vú căng tròn đầy đặn của Miu qua lớp áo sơ mi. Cô vẫn ngủ say như chết, thậm chí còn khẽ rên trong mơ một tiếng rất nhỏ. Tim Abe đập thình thịch. Anh ta biết – đây chính là cơ hội trời cho.
Từ đó, Abe bắt đầu cố tình mắc lỗi. Những lỗi vừa đủ nghiêm trọng để buộc Miu phải ở lại tăng ca cùng anh ta “xử lý”, nhưng không đến mức bị đuổi việc. Và đêm nào Miu cũng kiệt sức, cũng gục xuống bàn ngủ thiếp đi như một thói quen.
Đêm quyết định ấy, khi Miu lại ngủ gật, Abe không còn do dự nữa. Anh ta lấy dây thừng mỏng sẵn trong cặp, trói chặt hai tay Miu ra sau lưng ghế. Sau đó, anh ta kéo váy cô lên, xé một bên quần lót, rồi đặt chiếc sextoy rung mạnh loại mút hột le ngay vào giữa khe lồn hồng hào của cô. Abe bật mức cao nhất.
Miu giật mình tỉnh dậy vì khoái cảm dữ dội đang ập đến. Cô hoảng loạn, cố vùng vẫy nhưng tay đã bị trói chặt.
“Abe! Anh làm cái quái gì vậy?! Thả tôi ra ngay!!”
Abe chỉ bình thản giơ điện thoại lên, chụp liền một tràng ảnh: Miu bị trói, váy xốc xếch, sextoy đang rung điên cuồng trong lồn, mặt đỏ bừng vì vừa xấu hổ vừa sướng.
“Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, những tấm ảnh này sẽ mãi nằm trong máy em thôi. Còn nếu không… anh sẽ gửi cho cả công ty, gửi cho vị hôn phu của em luôn.”
Miu run rẩy, nước mắt lăn dài. Cô sắp kết hôn, mọi thứ sắp hoàn hảo… Cô không thể để mọi chuyện đổ bể.
Từ hôm đó, Miu trở thành nô lệ tình dục của Abe.
Anh ta muốn gì cô cũng phải chiều. Đi làm không mặc quần lót, để lồn trần suốt tám tiếng. Trong buổi họp quan trọng, cô phải đút sextoy rung vào lồn, để Abe cầm remote đứng ở góc phòng bật tắt tùy hứng. Có hôm cô phải quỳ dưới gầm bàn họp, ngậm cặc Abe trong lúc anh ta giả vờ ghi chú. Có hôm anh ta kéo cô vào phòng máy in, đè lên máy photocopy mà đụ từ phía sau đến khi tinh dịch chảy đầy đùi.
Miu luôn tự nhủ với bản thân: “Mình bị ép buộc… mình không có lựa chọn… đây không phải lỗi của mình…”
Nhưng cơ thể cô lại thành thật hơn lời nói rất nhiều. Mỗi lần Abe đút cặc vào, lồn cô đều ướt đẫm ngay lập tức. Mỗi lần anh ta bắn tinh ngập bên trong, cô đều run lên đạt cực khoái liên tục. Cô bắt đầu nghiện cảm giác bị làm nhục, nghiện cảm giác bị sở hữu bởi một kẻ mà cô từng khinh thường.
Rồi một ngày, Abe đột ngột nói:
“Anh chán rồi. Dọn dẹp sạch sẽ đi, anh sẽ xóa hết ảnh. Từ nay mình dừng lại.”
Miu sững sờ. Cô tưởng mình sẽ nhẹ nhõm, nhưng không. Trong lòng cô trống rỗng, hụt hẫng đến phát điên. Cô nằm thao thức cả đêm, lồn cứ co bóp liên tục nhớ đến con cặc của Abe.
Vài ngày sau, cô chủ động nhắn tin:
“Tối nay… anh có tăng ca không? Em… em còn vài việc cần xử lý…”
Abe đọc tin nhưng không trả lời. Anh ta từ chối luôn.
Miu đau đớn, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Rồi ngày trọng đại đến – ngày cô và vị hôn phu tổ chức lễ đính hôn. Mọi người chúc mừng, nhạc nổi lên, chồng sắp cưới của cô mỉm cười rạng rỡ, chuẩn bị đeo nhẫn vào tay cô.
Đúng lúc đó, điện thoại rung lên.
Một tin nhắn từ Abe:
“10 phút nữa. Phòng chứa đồ tầng 3. Nếu em không đến, anh sẽ gửi hết.”
Miu nhìn vị hôn phu, nhìn chiếc nhẫn lấp lánh, rồi nhìn lại màn hình điện thoại.
Cô mỉm cười gượng gạo với mọi người, nói khẽ:
“Em… em đi vệ sinh một chút nhé. Chờ em tí.”
Rồi cô vội vã rời khỏi sảnh tiệc, chạy thẳng lên tầng 3.
Khi đẩy cửa phòng chứa đồ, Abe đã đứng đợi sẵn, quần đã kéo xuống, con cặc cương cứng dựng đứng.
Miu không nói gì. Cô quỳ xuống ngay trước mặt anh ta, há miệng ngậm lấy, mút lấy mút để như người đói khát. Nước mắt chảy dài trên má, nhưng đôi mắt lại sáng rực dục vọng.
Abe vuốt tóc cô, cười khẩy:
“Ngày vui của em mà… sao em lại ở đây?”
Miu ngẩng mặt lên, lồn đã ướt sũng dù chưa bị chạm vào:
“Vì… vì em không thể dừng lại… em cần anh… cần cặc của anh…”
Cô cởi hết váy cưới, dang rộng chân trên đống thùng carton, tự cầm con cặc của Abe đút vào lồn mình.
“Đụ em đi… đụ thật mạnh… dù hôm nay là ngày đính hôn của em… em vẫn muốn anh bắn đầy vào trong…”
Và Abe đã làm đúng như thế.
Trong căn phòng chứa đồ tối tăm, tiếng da thịt va chạm vang lên liên hồi. Miu rên rỉ lớn tiếng, không còn quan tâm ai nghe thấy nữa. Cô đón nhận từng cú thúc mạnh mẽ, đạt cực khoái liên tục cho đến khi Abe bắn tinh ngập lồn cô một lần, hai lần, ba lần…
Khi xong việc, Miu nằm đó, váy cưới nhàu nhĩ, tinh dịch chảy dài theo đùi, lồn sưng đỏ và tràn đầy.
Cô nhìn Abe, giọng run run nhưng đầy khao khát:
“Lần sau… anh còn muốn em nữa không?”
Abe chỉ cười nhạt, kéo quần lên rồi bỏ đi, để lại Miu trong bóng tối.
Cô chậm rãi đứng dậy, chỉnh lại váy cưới, lau nước mắt, rồi bước ra ngoài.
Khi trở lại sảnh tiệc, mọi người vẫn đang chờ cô.
Vị hôn phu mỉm cười hỏi:
“Em ổn không? Sao lâu thế?”
Miu mỉm cười dịu dàng, đưa tay ra để anh ta đeo nhẫn.
“Em ổn mà… chỉ hơi… chóng mặt một chút thôi.”
Nhưng trong khi chiếc nhẫn được đeo vào tay, bên dưới lớp váy cưới sang trọng ấy, tinh dịch của Abe vẫn đang từ từ chảy ra, thấm ướt cả đôi tất dài trắng tinh của cô.
Và Miu biết, từ hôm nay trở đi, cô sẽ mãi mãi không thể thoát khỏi Abe – cũng như không thể thoát khỏi chính ham muốn bệnh hoạn đang lớn dần trong lòng mình.