Yêu mẹ của bạn mình nghe có vẻ điên rồ, nhưng tôi thật lòng với cô Iroha Natsume. Cô ấy dịu dàng, đẹp đẽ, và luôn đối xử với tôi như con trai ruột. Tôi đã giữ kín tình cảm này suốt nhiều năm, cho đến một ngày không thể kìm nén nữa, tôi thổ lộ hết với cô.
Cô Iroha Natsume ngạc nhiên, rồi nhẹ nhàng từ chối. Cô nói tôi còn trẻ, còn tương lai phía trước, và cô là mẹ của bạn tôi. Tôi buồn, nhưng không hối tiếc. Ít nhất tôi đã dũng cảm nói ra tình cảm thật của mình.
Năm năm sau, tôi đã trưởng thành hơn, có công việc ổn định. Cô Iroha Natsume thì thay đổi nhiều. Chồng cô qua đời trong một vụ tai nạn giao thông cách đây hai năm, hiện tại cô đang sống một mình, lặng lẽ và cô đơn.
Tôi vẫn không quên được cô. Tình cảm năm xưa không những không phai nhạt mà còn sâu đậm hơn. Biết là không nên, biết là sai trái, nhưng tôi vẫn muốn thử một lần nữa.

Một buổi chiều mưa, tôi đến nhà cô. Cô Iroha Natsume vẫn đẹp như ngày nào, chỉ có đôi mắt thêm phần u buồn. Chúng tôi ngồi uống trà, nói chuyện về những kỷ niệm cũ. Khi không khí im lặng kéo dài, tôi nhìn thẳng vào mắt cô và nói:
“Cô Iroha… em vẫn thích cô. Năm năm trước em đã nói một lần, giờ em nói lại lần nữa. Em biết em là con trai của bạn cô, em biết điều này rất sai trái… nhưng em không thể quên được cô.”
Cô Iroha Natsume im lặng rất lâu, tay cầm tách trà khẽ run. Cô nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, vừa ngạc nhiên, vừa day dứt, vừa có gì đó giống như… rung động.
Cô thở dài, giọng khàn khàn:
“Em… em lớn rồi… chị không còn là người phụ nữ xứng đáng với em nữa…”
Tôi nắm lấy tay cô, nói thật lòng:
“Với em, cô vẫn là người phụ nữ em yêu nhất. Em không quan tâm cô lớn hơn em bao nhiêu, em chỉ muốn ở bên cô.”
Cô Iroha Natsume không trả lời ngay. Cô chỉ ngồi im, để mặc cho tôi nắm tay mình. Không khí giữa hai người dần trở nên nặng nề nhưng cũng đầy căng thẳng tình cảm.
Tôi không biết cô sẽ trả lời thế nào. Nhưng ít nhất, lần này tôi đã dũng cảm nói ra lần thứ hai – và tôi sẵn sàng chờ đợi câu trả lời của cô, dù là chấp nhận hay từ chối.