Nick do dự một lúc, cuối cùng cũng kể hết sự thật. Anh kể về việc công ty phá sản, việc anh không dám nói với vợ, và những ngày lang thang buồn bã ở công viên. Ito Meru ngồi lắng nghe, ánh mắt lộ rõ sự đồng cảm.
“Thật vất vả cho anh… Chồng em cũng hay đi công tác xa, nên em hiểu cảm giác ở nhà một mình rất buồn và vô vị.”
Meru im lặng một lúc, rồi khẽ cắn môi, đưa ra một đề nghị:
“Nick này… nếu anh chưa tìm được việc mới, thì mỗi sáng anh đến nhà em giúp em việc nhà được không? Em một mình cũng mệt lắm, lau dọn, sửa chữa đồ đạc linh tinh… Anh giúp em, em sẽ trả công hàng ngày. Như vậy anh cũng có việc làm tạm thời, không phải lang thang ở công viên nữa.”
Nick ngẩn người. Anh biết rõ đề nghị này không đơn thuần, nhưng trong lúc tuyệt vọng, anh không do dự mà gật đầu ngay:
“Em… em đồng ý. Cảm ơn chị Meru nhiều.”

Kể từ hôm sau, Nick bắt đầu đến nhà Ito Meru mỗi buổi sáng. Ban đầu anh chỉ giúp lau nhà, sửa chữa đồ dùng, cắt cỏ sân sau… Nhưng càng ngày, không khí giữa hai người càng trở nên khác lạ. Ito Meru thường mặc những bộ đồ ở nhà mỏng manh, hay vô tình chạm vào anh, và ánh mắt cô nhìn Nick cũng dần mang theo những điều khó nói thành lời.