Từ đó, Azuma nghiện cảm giác ấy. Mỗi sáng, cô chọn trang phục càng ngày càng hở hang: váy ngắn không nội y, áo khoét sâu lộ khe ngực, thậm chí có hôm cô mặc áo khoác mỏng mà bên trong không mặc gì cả. Trên tàu, cô cố tình đứng giữa những gã đàn ông, để họ sờ soạng thoải mái. Có hôm một gã luồn tay vào váy, đút hai ngón vào lồn cô móc mạnh đến khi cô run rẩy đạt cực khoái ngay giữa đám đông. Có hôm khác, một gã khác bóp vú cô mạnh đến đỏ ửng, rồi ép con cặc cương cứng vào khe mông cô, cọ xát đến khi bắn tinh qua lớp quần, tinh dịch nóng hổi thấm vào da thịt cô.
Azuma càng ngày càng sa đọa. Cô bắt đầu chọn những chuyến tàu đông hơn, những ga vắng hơn để “chơi” táo bạo hơn. Có lần cô để một gã đàn ông kéo cô vào góc khuất giữa toa tàu, kéo váy lên, đút thẳng con cặc vào lồn cô từ phía sau. Anh ta dập mạnh vài cái rồi bắn tinh ngập bên trong cô, rồi biến mất như chưa từng có gì xảy ra. Azuma đứng đó, lồn đầy tinh dịch người lạ, nước mắt lăn dài vì khoái lạc xen lẫn tội lỗi.

Chồng cô vẫn không hay biết gì. Anh ta vẫn đi làm, vẫn ngủ sớm, vẫn không đụng đến vợ. Còn Azuma, mỗi sáng cô lại ra tàu với nụ cười gượng gạo, nhưng bên trong là một người phụ nữ đã hoàn toàn lạc lối trong dục vọng. Cô nghiện cảm giác bị sàm sỡ, nghiện những bàn tay lạ chạm vào cơ thể mình, nghiện tinh dịch nóng hổi của người lạ tràn ngập lồn. Cô biết mình đang tự hủy hoại, nhưng cơn nứng mãnh liệt đã khiến cô không thể dừng lại.
Mỗi ngày trên tàu điện, Azuma lại tìm kiếm những bàn tay mới, những con cặc mới, để lấp đầy khoảng trống mà chồng không bao giờ cho cô. Và cô biết, ngày nào đó, mọi chuyện sẽ vỡ lở – nhưng lúc ấy, có lẽ cô đã quá sâu để quay đầu.