Tối hôm đó, Makoto gửi tin nhắn cho Nanao: “Tôi biết hết rồi. Gặp tôi ở tầng hầm sau 30 phút, nếu không muốn mọi người biết chuyện.”
Khi Nanao bước xuống tầng hầm với khuôn mặt tái mét, Makoto đang đứng chờ, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy dục vọng.
“Anh… anh muốn gì?” Nanao run run hỏi.
Makoto cười khẩy, giọng trầm thấp:
“Cô giỏi giang thật đấy. Biển thủ tiền công ty mà không ai hay. Giờ thì… cô phải trả giá. Tôi muốn cô. Hôm nay, ngay bây giờ.”
Nanao kinh hoàng lắc đầu:
“Không… anh không được làm vậy… Tôi có người yêu… Anh muốn gì tôi cũng đưa, chỉ đừng…”
Makoto bước lại gần, ép cô vào tường:
“Cô không có lựa chọn. Hoặc là để tôi đụ, hoặc là mai cả công ty sẽ biết cô là kẻ tham ô.”
Nanao khóc, nước mắt lăn dài, nhưng cuối cùng cũng gục ngã trước áp lực. Cô cắn môi, giọng run rẩy:
“… Chỉ một lần thôi… Anh hứa với tôi…”
Makoto không hứa. Anh ta xé toạc áo sơ mi của Nanao, để lộ cặp vú trắng hồng đầy đặn, rồi kéo váy cô lên, lột quần lót ra. Makoto đè Nanao xuống bàn cũ trong tầng hầm, dạng rộng hai chân cô và đút con cặc cứng ngắc vào trong một phát mạnh.
Nanao cắn môi đến chảy máu, nước mắt giàn giụa, nhưng cơ thể lại phản bội khi Makoto bắt đầu đụ mạnh bạo. Cô rên rỉ khe khẽ, hai tay bám chặt mép bàn.

Makoto thì thầm vào tai cô:
“Cô kiêu ngạo lắm đúng không? Giờ thì sao? Vẫn kiêu ngạo được không khi bị tôi đụ như con đĩ thế này?”