Ông thường nằm một mình trong phòng, lắng nghe tiếng rên rỉ khe khẽ của Mio và những âm thanh ngắn ngủi, vội vã của con trai. Mỗi lần như vậy, Fumitaka vừa buồn cười vừa xót xa cho con trai mình. Anh ta hiền lành, tốt bụng, nhưng lại không thể làm hài lòng vợ trên giường. Fumitaka không khỏi nghĩ: “Nếu là mình… liệu có làm Mio thỏa mãn được không?”
Ông biết rõ ý nghĩ ấy là sai trái, là không thể chấp nhận. Mio là con dâu, là vợ của con trai ông. Nhưng cơ thể ông vẫn phản ứng mỗi khi nghe tiếng rên ngọt ngào, đầy khao khát của Mio. Những đêm ấy, Fumitaka thường phải tự thủ dâm trong bóng tối, tưởng tượng đến thân thể trắng nõn và tiếng rên của nàng dâu xinh đẹp.
Mio thì ngày càng cảm thấy trống rỗng. Cô yêu chồng, nhưng nhu cầu tình dục cao khiến cô thường phải lén thủ dâm một mình sau khi chồng ngủ. Cô không biết rằng, những lúc ấy, Fumitaka lại đứng ngoài cửa phòng, lặng lẽ lắng nghe và siết chặt nắm đấm.
Câu chuyện giữa ba người trong ngôi nhà này, dường như đang dần bước sang một trang mới, đầy cám dỗ và không thể kiểm soát…
