Yuta không do dự. Cậu đẩy Saika nằm ngửa, dạng chân cô ra, đút thẳng vào lồn cô – vẫn còn ướt át từ đêm qua. Saika rên lớn, hai tay bấu chặt lưng cậu:
“Mạnh nữa… Yuta… đụ em mạnh đi… em sướng quá…”
Họ làm tình suốt buổi sáng thứ Bảy. Từ giường sang phòng tắm – Saika quỳ xuống bú cặc cậu dưới vòi sen, nước chảy xối xả che lấp tiếng rên. Rồi lại ra sofa phòng khách, Saika cưỡi lên cậu, lắc hông cuồng nhiệt, cặp vú nảy lên trước mặt. Yuta bắn tinh ngập lồn cô lần đầu tiên không bao – từng đợt nóng hổi tràn đầy, chảy ra ngoài dọc đùi. Saika lên đỉnh liên tục, rên rỉ:
“Yuta… em yêu cậu… đụ em mãi đi… đừng dừng…”

Buổi trưa, họ gọi đồ ăn về, ăn trên giường, rồi tiếp tục. Saika nằm sấp, mông chổng lên, Yuta đâm từ phía sau, tay bóp mông cô mạnh mẽ. Cô rên lớn: “Sâu nữa… em muốn đầy bụng tinh trùng cậu…”
Chiều thứ Bảy, họ ra ban công – nơi kín đáo – Saika dựa lan can, dạng chân để Yuta đụ từ phía sau trong khi gió mát thổi qua cơ thể trần truồng. Cô rên rỉ: “Nếu hàng xóm thấy thì… càng kích thích hơn…”
Tối thứ Bảy, họ tắm chung, rồi lại làm tình trong phòng ngủ. Saika quỳ xuống bú cậu đến khi cậu bắn vào miệng cô, rồi cô nuốt hết, liếm sạch. Sau đó cô nằm ngửa, dang chân: “Lần cuối hôm nay… bắn vào trong em nữa đi…”
Yuta bắn tinh lần cuối trong ngày – ngập lồn Saika, tinh dịch tràn ra lênh láng.
Chủ nhật, cả hai thức dậy muộn. Không còn ngượng ngùng nữa. Họ ôm nhau, nói chuyện – về người yêu của mỗi người, về cảm giác tội lỗi, nhưng cũng về việc họ không muốn dừng lại. Saika thì thầm:
“Em… em không hối hận. Nhưng sau hôm nay… tụi mình sẽ không gặp lại kiểu này nữa, được không? Chỉ giữ kỷ niệm thôi.”
Yuta gật đầu, dù trong lòng biết điều đó khó lắm. Họ làm tình lần cuối – chậm rãi, dịu dàng hơn, như lời tạm biệt. Yuta bắn tinh vào trong Saika lần cuối cùng, cả hai ôm chặt lấy nhau, nước mắt lăn dài.
Chiều chủ nhật, Saika rời đi trước. Cô hôn nhẹ lên môi Yuta:
“Cảm ơn cậu… vì đã cho em những ngày cuối tuần tuyệt nhất.”
Yuta nhìn theo bóng cô khuất dần, lòng trống rỗng. Cậu biết, từ nay mỗi lần gặp lại trong những buổi họp lớp hay tình cờ, cả hai sẽ chỉ mỉm cười như bạn cũ. Nhưng ký ức về hai ngày cuối tuần ấy – về cơ thể cô, về tiếng rên của cô, về tinh dịch ngập lồn cô – sẽ mãi mãi là bí mật giữa hai người.
Và dù đã có gia đình riêng, dù cuộc sống tiếp diễn, mỗi khi nhìn thấy Saika trên mạng xã hội hay trong những buổi họp mặt, Yuta vẫn sẽ nhớ – và mỉm cười thầm, biết rằng có một phần của cô đã thuộc về cậu, dù chỉ trong hai ngày điên cuồng ấy.