Nojima, một nhân viên công sở 32 tuổi bình thường đến mức tẻ nhạt: xấu trai, ít nói, không có gì nổi bật, nên chẳng cô gái nào để ý. Hôm nay anh lại bị khách hàng chửi thậm tệ, hợp đồng không ký được cái nào. Trưởng phòng trẻ tuổi – gã đẹp trai, lắm mồm – cười khẩy, bắt anh đi dọn kho tài liệu cũ như hình phạt.

Trong kho tối tăm đầy bụi, Nojima lầm lũi xếp chồng giấy tờ. Bất ngờ, Shiromine Miu – cô thư ký xinh đẹp, tốt bụng nhất công ty – xuất hiện. Với gương mặt thanh tú, thân hình mảnh mai nhưng quyến rũ, cô luôn quan tâm mọi người. Thấy Nojima bị phạt, cô lặng lẽ vào giúp.
Hai người làm việc trong im lặng. Bỗng dưng đèn tắt phụt, kho chìm trong bóng tối. Shiromine Miu hoảng sợ, run rẩy:
“Anh… anh Nojima… em sợ quá…”
Nojima vội nắm tay cô, giọng vụng về nhưng chân thành:
“Không sao đâu… em đừng sợ. Anh ở đây mà.”
Bàn tay ấm áp của anh khiến Shiromine Miu bớt run. Cô từng trải qua vài mối tình, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được sự chân thành vụng về như thế. Trong bóng tối, cô tựa đầu vào vai anh, tim đập nhanh. Nojima không dám ôm chặt, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng cô:
“Đèn sẽ sáng lại thôi… em đừng lo.”
Điện bật trở lại, cả hai nhìn nhau. Shiromine Miu đỏ mặt, tay vẫn nắm chặt tay anh. Cô mỉm cười dịu dàng:
“Cảm ơn anh… anh tốt thật.”