Tôi dập liên hồi, từng cú thúc sâu đến tận cùng. Ông già ngồi cạnh, tay vuốt ve cặp vú Jun, kẹp núm vú em ấy, miệng thì thầm:
“Tốt lắm nhóc… đụ mạnh vào… con bé này nghiện bị nhiều người đụ lắm…”
Jun lên đỉnh liên tục, lồn co bóp siết chặt lấy con cặc tôi. Tôi bắn tinh ngập bên trong em ấy – hòa lẫn với tinh dịch của ông già, tràn ra ngoài chảy lênh láng. Nhưng Jun vẫn chưa dừng. Em ấy quay sang ông già, ngậm lấy con cặc ông ta, rồi quay lại nhìn tôi:
“Anh… tiếp tục đi… em muốn cả hai cùng đụ em…”
Từ hôm đó, nhà kho ban công trở thành nơi bí mật. Mỗi khi ông già đến, Jun lại mở cửa sổ, vẫy tôi sang. Tôi nhảy qua ban công, tham gia vào những cuộc làm tình ba người – Jun bú cặc tôi trong khi ông già đụ từ phía sau, hoặc tôi đụ lồn em ấy trong khi em ấy bú cặc ông già. Jun luôn cười dễ thương, luôn rên rỉ dâm đãng, luôn thì thầm:
“Em thích bị nhìn… thích bị nhiều người đụ… anh đừng bỏ em nhé…”

Và tôi, cùng ông già, cùng những gã đàn ông khác trong khu trọ (vì dần dần Jun cũng “mời” thêm vài người), biến Jun thành trung tâm của những buổi làm tình bí mật. Em ấy không còn chỉ là cô hàng xóm xinh đẹp hay phơi đồ – em ấy là nữ hoàng dâm đãng, người khiến mọi gã đàn ông trong khu trọ phát điên vì khao khát.
Còn tôi? Tôi nghiện Jun rồi. Nghiện nụ cười dễ thương ấy, nghiện lồn khít khao ấy, nghiện cảm giác được đụ em ấy trước mặt người khác. Và tôi biết, chuyện này sẽ không dừng lại – vì Jun cũng nghiện chính cảm giác ấy, nghiện việc được phơi bày, được chiếm đoạt bởi nhiều người.
Mỗi chiều nắng gắt, khi Jun phơi đồ trên ban công trong chiếc váy ren xuyên thấu, tôi lại đứng đó, nhìn em ấy, và chờ đợi tín hiệu – một cái nháy mắt, một nụ cười – để nhảy sang, và tiếp tục vòng xoáy dâm loạn không có điểm dừng.