Sáng hôm sau, Meguri tỉnh dậy trong vòng tay Ippei, lồn sưng đỏ, tinh dịch vẫn rỉ ra từng giọt. Cô khóc thầm, nhưng cơ thể vẫn run rẩy vì dư âm khoái lạc. Ippei thì thầm vào tai cô:
“Từ nay cô là của tôi. Mỗi khi tôi muốn, cô phải đến – ở công ty, ở khách sạn, ở nhà tôi. Không từ chối. Không kể với chồng cô. Nếu không… tôi sẽ kể hết.”
Meguri gật đầu trong nước mắt. Cô biết mình đã sa ngã, đã phản bội chồng. Nhưng con cặc to khỏe, sức bền kinh hoàng của Ippei đã chinh phục hoàn toàn cơ thể cô. Cô nghiện khoái cảm ấy – nghiện cách ông lấp đầy cô, nghiện những lần lên đỉnh liên tục, nghiện tinh dịch nóng hổi ngập lồn mình.

Từ hôm đó, mỗi khi chồng đi làm hoặc đi công tác, Meguri lại lén đến gặp Ippei. Cô chủ động quỳ xuống bú cặc ông ta, rồi dang rộng chân van xin:
“Sếp… đụ em đi… lồn em nứng quá… em muốn đầy lồn tinh trùng sếp…”
Ippei đè cô xuống giường, dập mạnh mẽ ngay trong văn phòng khi không có ai, hoặc trong khách sạn khi đi công tác chung. Meguri rên rỉ không kìm nén, lên đỉnh liên tục, lồn đầy tinh dịch ông ta. Cô vẫn là người vợ ngoan ngoãn bề ngoài, vẫn nấu cơm, vẫn cười nói với chồng, nhưng mỗi khi chồng đi vắng, cô lại lén đến gặp Ippei, dang chân đón nhận ông ta – trong chính cuộc sống mà chồng cô vẫn nghĩ là “hạnh phúc”.
Và Meguri biết, cô đã không còn đường quay lại. Cơ thể cô đã thuộc về Ippei – và cô chấp nhận điều đó, dù biết rằng một ngày nào đó, mọi thứ sẽ vỡ lở. Nhưng lúc này, cô chỉ muốn tiếp tục – tiếp tục được đụ, được lấp đầy, được lên đỉnh trong vòng tay của người đàn ông đã khiến cô từ một người vợ hiền lành trở thành một người phụ nữ dâm đãng, khao khát dục vọng không ngừng nghỉ.